Quán Trọ Hoang Thôn

Quán Trọ Hoang Thôn-Chương 25


Trước Sau

Quán Trọ Hoang Thôn

Chương 25: Ngày Thứ Hai Mươi Lăm

Buổi sáng, tôi dậy rất muộn, phát hiện Tiểu Sảnh đã rời khỏi quán trọ Hoang thôn, chắc là tới cửa hàng kem làm việc rồi.

Ăn sáng xong, tôi ngồi một mình một lúc, những lời Tiểu Sảnh nói với tôi đêm qua rút cuộc là gì? Cô ấy nói cô ấy quen Tiểu Chi, có khi nào cô ấy quen Tiểu Chi trước khi Tiểu Chi chết? Hoặc là, Tiểu Sảnh có một khả năng đặc biệt nào đó có thể nhìn thấy sự vật của quá khứ? Không đúng, nếu vậy thì không phải là giống chiếc nhẫn ngọc sao? Tôi còn nhớ lúc mới quen Tiểu Sảnh, cô ấy toàn xuất hiện trong ga tàu điện ngầm, bởi vậy mới cảm nhận được mọi chuyện trong nhà ga để mà miêu ta tường tận vậy cũng nên.

Tôi tưởng tượng ra vô số những khả năng nhưng rồi lại tự mình gạt đi. Cuối cùng, tôi quyết định đi điều tra một chút về tình hình của Tiểu Chi.

Mấy tháng trước, tôi mới từ Hoang thôn trở lại Thượng Hải đã từng tới trường đại học của Tiểu Chi để tìm cô ấy. Nhưng kết quả là Tiểu Chi đã chết trong một tai nạn đường sắt hơn một năm trước. Nghe nói là lúc tàu điện vào trạm, cô ấy bị rơi xuống thềm ga, không may thiệt mạng. Lần đó do thời gian gấp rút, tôi chỉ hỏi chỗ phòng giáo vụ của nhà trường, còn bây giờ tôi phải đi tìm những bạn học của Tiểu Chi.

Buổi chiều, tôi tới trường đại học của Tiểu Chi. Sau vài lần hỏi thăm, tôi đã tìm thấy khu ký túc nữ sinh mà Tiểu Chi ở trước đây. Nhưng bà lão trông cửa phía dưới không để tôi lên, may mà tôi có quen một giáo viên trong trường, dưới sự giúp đỡ của anh ấy, tôi đã tìm thấy phòng ký túc trước đây Tiểu Chi ở.

Trong phòng có ba cô gái, một cô tóc dài, một cô tóc ngắn, còn một cô nhuộm tóc vàng. Trước tiên tôi tự giới thiệu với họ, họ lập tức reo lên, hóa ra họ cũng đã từng đọc “Hoang thôn” đăng vào tháng 4 năm nay. Cô gái tóc vàng kêu lên: “Anh thật sự nhìn thấy hồn ma của Tiểu Chi sao?”

Tôi ngán ngẩm lắc đầu nói: “Đấy chỉ là tiểu thuyết mà thôi, các bạn đừng coi đó là thật”.

Tiếp đó, họ lại hỏi rất nhiều câu hỏi về truyện ngắn “Hoang thôn”, tôi đành phải giải thích tất cả đều là hư cấu. Cuối cùng, tôi thực sự không đợi được nữa nên liền ngắt lời họ: “Thôi được rồi, hôm nay tôi tới là muốn hỏi thăm về việc của Tiểu Chi”.

Cô gái tóc ngắn hỏi: “Anh thật sự không quen Tiểu Chi sao?”

“Tôi đã nói rồi, tôi chỉ biết tên của Tiểu Chi, thậm chí cô ấy trông thế nào tôi cũng không biết”.

“Được rồi, Tiểu Chi là bạn học, cũng là bạn cùng phòng của chúng tôi, về cái chết của cô ấy chúng tôi đều rất buồn”, cô gái tóc vàng lên tiếng, cô ấy cúi đầu hồi tưởng lại: “Còn nhớ ba năm trước,năm thứ nhất chúng tôi khai giảng, khi mới tới trường báo danh thì phát hiện có một cô gái rất xinh. Tuy tới từ vùng quê hẻo lánh, nhưng trên người cô ấy không hề có bất cứ vẻ quê mùa nào. Cô ấy nói tên mình là Âu Dương Tiểu Chi, thật là một cái tên khiến người ta phải ngưỡng mộ”.

“Có thể nói cụ thể chút không, cô ấy là người thế nào?”

Cô gái tóc dài tiếp tục nói: “Có lẽ là do khí chất bẩm sinh của Tiểu Chi khác với mọi người, cô ấy tạo cho người ta cảm giác có thể nhìn nhưng không thể chạm vào được. Rất nhiều nam sinh đều âm thầm thích cô ấy, nói thực lòng điều này khiến chúng tôi đều rất ghen tị, nhưng hình như chưa từng có nam sinh nào được cô ấy để mắt tới. Khi đối diện với nam sinh, cô ấy luôn lạnh lùng, còn nhường cơ hội tốt cho chúng tôi, điều này không phải cô gái nào cũng làm được”.

“Vậy thì, bình thường cô ấy giao tiếp với các bạn thế nào?”

“Tiểu Chi là một cô gái rất tốt, sự biết đối nhân xử thế của cô ấy khiến tôi cảm thấy hổ thẹn. Chỉ là cô ấy luôn ngẫm nghĩ vấn đề gì đó, nên xem ra rất hướng nội. Thực ra, trong phòng cô ấy cũng cố gắng nói chuyện như chúng tôi, có lúc không thấy cô ấy có gì khác lạ cả, chỉ là ánh mắt của cô ấy thực sự có gì đó khác với người trần tục”.

“Khác với người trần tục? Không phải thành Liêu Trai sao?” Tôi bỗng nhiên nhớ tới Tiểu Sảnh.

Cô gái tóc ngắn lên tiếng, “Đúng vậy, ánh mắt cô ấy luôn khác người, bất luận cô ấy gần gũi chúng tôi thế nào đi chăng nữa đều không thể gạt đi khí chất trên người cô ấy. Hơn nữa cô ấy rất thích đọc truyện cổ, ví dụ như ‘Liêu Trai’ này, ‘Duyệt vi thảo đường bút kí’ này, ‘Lạc phù thi tập’ này, ‘Sưu thần ký’ này, ‘Hồng lâu mộng’ này, miệng chốc chốc lại thốt ra vài câu thơ trong ‘Hồng lâu mộng’, chúng tôi đều nói cô ấy là sinh viên khoa Trung văn bẩm sinh”.

Vừa dứt câu, cô gái tóc vàng cướp lời nói: “Nhưng kỳ lạ hơn ở chỗ, Tiểu Chi thường nói cô ấy luôn mơ thấy những thứ quái dị. Có một lần, phía sau tòa ký túc của chúng tôi thi công cải tạo nhà, cô ấy nói mình mơ thấy một giấc mơ, trong mơ có một đôi nam nữ tự tử vì tình. Quả nhiên, mấy hôm sau dưới đất đào lên được hài cốt của một đôi nam nữ, nghe nói là đã chô cất hơn bảy mươi năm nay rồi. Còn nữa, cô ấy luôn nói mình thường mơ thấy một cô gái trốn trong nhà vệ sinh nữ khóc thút thít, làm chúng tôi sợ tới mức buổi đêm không dám đi vệ sinh. Sau này chúng tôi mới biết, mấy năm trước có một cô gái tự tử trong nhà vệ sinh nữ”.

“Có nghĩa là cô ấy có thể mơ thấy hồn ma? Vậy các bạn có sợ không?” Truyện “Quán Trọ Hoang Thôn ”

“Đương nhiên sợ rồi, nghĩ xem nằm bên cạnh anh là một thầy mo có thể nhìn thấy ma, anh có sợ không? Vì thế, sau này chúng tôi đều lảng tránh cô ấy, mỗi lần đi vệ sinh cô ấy chỉ đi một mình bởi người khác đều không dám đi cạnh cô ấy. Chúng tôi có lúc thậm chí còn không dàm về phòng ngủ, đến cả đồ cô ấy dùng cũng rất kiêng kị. Có lần cô ấy giở cuốn sách của tôi ra, sau đó tôi không dám đọc cuốn sách đó nữa nên liền âm thầm đốt đi. Tiểu Chi sau khi biết việc này đã rất đau lòng, lặng lẽ khóc mấy lần cơ. Ôi, bây giờ nghĩ lại tôi thấy thật có lỗi với cô ấy, nhưng có ân hận cũng chẳng để làm gì cả”.

Tôi cũng thở dài, đau buồn thay Tiểu Chi: “Đúng vậy, các bạn tẩy chay cô ấy như vậy, coi cô ấy thành thầy mo quái vật, nhất định sẽ khiến cô ấy rất đau lòng”.

Cô gái tóc dài chêm lời: “Chính mấy hôm trước khi cô ấy xảy ra chuyện, cô ấy nói đêm nào cũng mơ thấy đường sắt, mơ thấy cô ấy xuyên suốt qua toa tàu điện ngầm, lao theo đoàn tàu. Thật không ngờ chỉ vài hôm sau, cô ấy thực sự đã xảy ra chuyện ở đó…”

Nói tới đây, cô ấy bỗng nghẹn lời. Cô gái tóc ngắn ôm lấy vai cô ấy nói: “Đúng, chúng tôi chưa từng nghĩ rằng rút cuộc cô ấy lại chết, nghĩ tới hồi còn sống cô ấy phải chịu thiệt thòi, chúng tôi lúc đấy đều rất sợ hãi và cũng cảm thấy vô cùng hối hận. Mấy tháng đầu sau khi cô ấy mất, chúng tôi tối nào củng bật đèn ngủ, lo sợ u hồn của cô ấy quay lại tìm chúng tôi trả thù. Dĩ nhiên, không thể có u hồn gì cả, hơn nữa Tiểu Chi cũng không thể là loại người đó. Cô ấy là người lương thiện và ôn hòa, từ trước tới nay không biết hại ai bao giờ… Chỉ trừ bản thân cô ấy?”

Thấy dáng vẻ đau buồn của các cô ấy, tôi chỉ còn cách an ủi họ nói: “Các bạn đừng tự trách mình nữa, Tiểu Chi cũng không muốn nhìn thấy những người bạn cùng phòng của mình đau buồn. Có lẽ, tất cả những điều này đều đã được định sẵn, Tiểu Chi không hợp với thế giới này, gốc rễ bi kịch đã sớm được gieo xuống. Đúng rồi, các bạn có ảnh của Tiểu Chi không?”

“Tôi vẫn còn vài tấm”.

Cô gái nhuộm tóc lấy từ trong túi ra một sấp ảnh, khó khăn lắm mới tìm ra được vài bức. Tôi đón những bức ảnh của Tiểu Chi xem xem, tức khắc ngỡ như bị người ta dáng cho một nắm đấm thật mạnh.

Cô ấy rõ ràng là Tiểu Sảnh mà.

Tôi lập tức dụi dụi mắt. Không, tôi tuyệt đối không nhìn nhầm, ảnh rất rỏ ràng, Tiểu Chi (Tiểu Sảnh) mặc một chiếc vày dài màu trắng, thân hình mảnh dẻ, mái tóc đen láy xõa ra, còn cả đôi mắt u buồn lấp lánh nhìn ưu tư đều không khác bất cứ thứ gì so với Tiểu Sảnh, họ căn bản chính là một người mà!

Rút cuộc là chuyện gì đây? Lẽ nào Tiểu Chi có chị em dinh đôi? Không, chị em sinh đôi cũng không thể giống nhau nhường vậy. Tôi nhẹ nhàng vuốt lên bức ảnh của Tiểu Chi (Tiểu Sảnh), đôi tay cũng đang run rẩy, thậm chí chiếc nhẫn ngọc cũng ầm ỉ thắt chặt lại. Ba nữ sinh đều nhìn ra có gì đó không bình thường, họ hỏi tôi: “Sao thế?”

Tôi đành phải cười gượng gạo nói: “Không sao cả. Tôi có thể đem bức ảnh này về không?”

Cô gái nhuộm tóc nhún nhún vai nói: “Được thôi, không vấn đề gì”.

“Cám ơn”.

Tôi lập tức nhét bức ảnh vào trong cặp, sau khi cảm ơn các cô ấy liền vội vàng chạy ra ngoài, rời khỏi ngôi trường này.

Khi tôi về tới quán trọ Hoang thôn thì bầu trời đã đầy sao. Tôi đi như chạy lên tầng hai, đẩy cửa thật mạnh thì phát hiện Tiểu Sảnh đang đợi tôi rồi.

Căn phòng vẫn sáng lên ánh nến âm u, cô ấy quay đầu lại lạnh lùng nhìn tôi, không nói lấy một câu.

Và cứ như vậy tôi và cô ấy đối mắt nhìn nhau hồi lâu, sau đó tôi lôi bức ảnh của Tiểu Chi từ trong cặp ra. Tôi đưa bức ảnh vào tay Tiểu Sảnh nói: “Người này là ai?”

Cô ấy cúi đầu nhìn bức ảnh, mặt vô cảm đáp: “Người này chính là em”.

“Để anh nói với em… Tên cô ấy là Tiểu Chi, đã chết hơn một năm trước do tai nạn đường sắt”. Sau đó, tôi bước lên phía trước một bước, nhìn thẳng vào mắt cô ấy nói: “Vậy em là ai?”

Ánh mắt cô ấy rút cuộc cũng dịu lại, nhẹ nhàng nói: “Tên em là Âu Dương Tiểu Chi”.

Âu Dương Tiểu Chi? Cho dù đã có chút chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng tôi bất giác vẫn ngây cả người ra, tôi không dám tin khả năng này lại thực sự trở thành hiện thực, tôi cũng không dám tin rằng người con gái trước mắt mình đã ngọc nát xương tan từ lâu.

“Không, không nên nói như thế, đây chỉ là hoang tưởng của em mà thôi, tên em là Nhiếp Tiểu Sảnh, em bước ra từ trong Liêu Trai của Bồ Tùng Linh tiên sinh”.

Nhưng, cô ấy đau khổ lắc lắc đầu, lộ ra vẻ mặt ăn năn xám hối: “Xin lỗi, ngay từ đầu em đã lừa dối anh, hoặc là nói em lừa dối chính bản thân em. Tên em là Âu Dương Tiểu Chi, nhưng em luôn cố gắng quên đi cái tên của mình, quên đi quá khứ của mình, quên đi cố hương Hoang thôn của em. Em muốn có một cuộc sống hoàn toàn mới, bởi vậy phải có một cái tên hoàn toàn mới, cái tên này chính là Nhiếp Tiểu Sảnh. Em hy vọng mình trở thành Nhiếp Tiểu Sảnh, bởi vì cô ấy đã từng là cô gái bi thảm nhất thế gian này, nhưng kể từ sau khi cô ấy quen Ninh Thái Thần thì đã trở thành một cô gái hạnh phúc, và anh chính là Ninh Thái Thần của em”. Truyện “Quán Trọ Hoang Thôn ”

“Trở thành Nhiếp Tiểu Sảnh, nếu như anh nhớ không nhầm, Nhiếp Tiểu Sảnh vốn là một cô gái đã chết, sau này nhờ tình êu nên đã có được cơ hội phục sinh”.

Cô ấy cuối cùng đã mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là ước mộng của em”.

“Không, đó chỉ là tiểu thuyết mà thôi, không thể thành hiện thực được”.

“Đúng, mãi tới đêm qua em mới hiểu ra, Tiểu Chi chính là Tiểu Chi, Tiểu Chi vĩnh viễn không thể biến tành Tiểu Sảnh”. Nói đến đây, cô ấy lại nghẹn ngào.

Bỗng nhiên, môi tôi run rẩy hỏi: “Em… thực sự là Tiểu Chi?”

“Đúng, em chính là Âu Dương Tiểu Chi, cha mẹ là Âu Dương Gia Minh, em sinh ra ở một nơi gọi là Hoang thôn. Gia đình em có một ngôi nhà cổ rất to, có rất nhiều quy tắc và truyền thống kỳ quái. Lúc em còn rất nhỏ thì mẹ em đã qua đời rồi. Cha một mình nuôi em khôn lớn, em biết ông rất yêu em, luôn coi em là niềm tự hào của ông. Nhưng, tự đáy lòng em vốn không thích quê hương của mình, Hoang thôn xa cách với thế giới bên ngoài nhường vậy, phong tục thì cổ hủ nhường vậy, sinh sống ở nơi đó không thể có tương lai. Nguyên nhân khiến em từ nhỏ đã lao vào học hành cũng chính là để một ngày nào đó có thể rời bỏ Hoang thôn. Cuối cùng, em thi đỗ vào trường đại học ở Thượng Hải, em quyết tâm sau khi đã đến Thượng Hải thì sẽ không trở lại Hoang thôn nữa, em phải vĩnh viễn thoát khoát bóng tối của Hoang thôn, tự do bay nhảy trong thành phố, tìm kiếm vùng trời của riêng mình”.

“Đúng, em hoàn toàn có thể làm được”.

Cô ấy hít một hơi thật sâu: “Em đã từng cho rằng tiền đồ của em êm đềm, cho rằng mình có thể trở thành bạn tốt của những bạn học, có thể hoàn toàn hòa nhập với xã hội này. Nhưng chẳng mấy chốc em đã phát hiện ra mình sai rồi, em khác họ từ tận xương tủy, em khác với mọi người như thế, bất luận em cố gắng thay đổi mình thế nào đi chăng nữa, nhưng đều không hòa hợp được với cái thế giới này. Vậy là, em càng ngày càng buồn bã, thường mơ thấy những việc kỳ quái và những việc kỳ quái này lại đều biến thành hiện thực. Các bạn học của em đều nói em có thể nhìn thấy ma, nói em là một thầy mo mê hoặc người khác, họ đều không dám nói chuyện với em, lúc nào cũng lảng tránh em, thường để em ngủ qua đêm một mình trong phòng. Bất luận em biểu hiện thân thiện thế nào, bất luận thành tích học tập của em tốt thế nào, đều không thể cải thiện được ấn tượng của họ đối với em”.

“Anh có thể hiểu được, em nhất định rất đau khổ?”

“Đương nhiên đau khổ, nhưng em làm được gì chứ? Nhưng em không hận các bạn của em, từ trước tới nay em chưa từng hận bất cứ ai, em chỉ hận chính bản thân mình, tại sao lại sinh ra ở Hoang thôn, tại sao lại sinh ra trong gia đình Âu Dương. Vậy là, em đã đổ hết oán hận lên người cha, cha thường viết thư cho em, nhưng từ trước tới nay em chưa từng trả lời thư. Bất luận cha khẩn cầu thế nào, mỗi năm nghỉ đông nghỉ hè em đều không về Hoang thôn, lòng dạ em sắt đá như vậy, một lòng một dã muốn quên đi Hoang thôn. Cha mấy lần viết thư nhắc tới bí mật Hoang thôn, ông muốn em tới kỳ nghỉ hè về nhà một lần rồi sẽ kể lại hết cho em nghe toàn bộ bí mật đó”.

Tôi lập tức vội vàng hỏi: “Ông ấy không nói trong thư với em sao?”

“Không, cha nhất định phải đích thân nói với em, nhưng em đã hạ quyết tâm không trở về Hoang thôn nữa, vì thế mãi mà em vẫn không biết bí mật của gia tộc là gì”. Cô ấy đau khổ lắc đầu, đôi mắt sáng lên, “Sau đó, em dần dần phát giác chỉ có trong toa tàu điện ngầm em mới cảm thấy tự do, khi tàu điện lao qua đường hầm tăm tối, em cảm giác tim mình cũng bay theo. Chỉ duy nhất lúc đó em mới tự do thoải mái, không còn những ánh mắt chỉ chỏ, không còn bóng tối của cố hương thê lương, giữa trời đất này chỉ còn lại mình em bay lượn”.

“Sau đó xảy ra tai nạn trong ga tàu điện ngầm?”

“Em không biết rút cục coi đó là coi đó là gì, chỉ cảm thấy mình không hề đau đớn, mà đã bay lên thật cao, sau đó thì tới một thế giới hoàn toàn tối đen”. Trong ánh nến lấp láy, cô ấy bình tĩnh tường thuật lại, giống như đang kể một câu chuyện đời thường. “Đó chỉ là cảm giác trong tức khắc mà thôi. Sau đó không biết bao lâu sau, em bỗng tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm dưới đường ray tối om. Vậy là em từ từ đứng dậy, cảm giác mình vẫn như trước đây, em đi đi lại lại trong sân ga nhưng không có ai nhìn thấy em. Khi tàu điện vào ga, em theo dòng người bước vào đó, đứng trong toa tàu chật cứng, vẫn không có ai nhìn thấy em. Từ đó về sau, em cứ xuyên suốt qua đường ray, những toa tàu điện mỗi ngày đều mang em đi, đưa qua xuyên qua thế giới trong lòng đất của thành phố này”.

“Em đã đi về ngao du dưới lòng đất hơn một năm nay rồi?”

“Đúng vậy, sau đó em quen anh, rồi thích truyện của anh. Em vốn dĩ sắp quên mất mình là ai, nhưng sau khi đọc ‘Hoang thôn’ của anh, em dần dần hồi tưởng lại một số thứ. Vậy là, em tìm mọi cách để tìm thấy anh, hơn nữa còn muốn anh nhìn thấy hình dáng em”.

“Nhưng làm sao em làm được, tại sao trước đây anh không nhìn thấy em chứ?”

“Bởi vì, chỉ cần đáy lòng anh nhớ em, thì anh sẽ nhìn thấy em”.

“Anh hiểu rồi, thế nên em mới gửi email cho anh trước, sau đó lại gọi điện quấy rối anh”. Tôi đồng thời cũng hiểu ra, lúc đó tại sao mình lại có cảm giác bị theo dõi trong ga tàu điện ngầm, tại sao vừa nhìn thấy cô ấy liền liên tưởng tới Liêu Ttrai, bởi vì cô ấy đã khiến tôi tận đáy lòng nhớ “Nhiếp Tiểu Sảnh” rồi. “Đúng, em đã làm được rồi, lúc em vẫn tên là Nhiếp Tiểu Sảnh”.

“Lúc này, em chỉ có thể nói cảm ơn anh. Cảm ơn anh những ngày qua đã ở bên em, cảm ơn anh đã khiến em cảm nhận thấy những thứ rất đặc biệt”.

Tôi bỗng ngốc nghếch hỏi: “Đó là thứ gì?”

“Anh vẫn không hiểu sao?”

Thực ra, tôi đã hiểu rồi, đó là… tình yêu.

“Tiểu Chi…”

Tôi rút cuộc thốt ra cái tên này, hai tiếng này tôi đã đắn đo trong cổ họng từ lâu rồi.

“Cảm ơn, cảm ơn anh”. Tiểu Chi cũng khẽ gật đầu, nước mắt đã đong đầy mắt cô ấy, “Xin lỗi, bây giờ em đã hồi tưởng lại mọi chuyện, em đã không còn là Nhiếp Tiểu Sảnh của anh nữa, mà là Tiểu Chi, người kế thứa cuối cùng của gia tộc Âu Dương cổ xưa”.

“Không, bất luận em là Nhiếp Tiểu Sảnh hay là Âu Dương Tiểu Chi, anh vẫn luôn yêu em. Không phải anh đã từng hứa với em sao? Anh mãi mãi không bao giờ rời xa em, mãi mãi không bao giờ để em thấy cô đơn”.

Nước mắt từ từ trào khỏi mi mắt Tiểu Chi: “Đó là lời hứa của Nhiếp Tiểu Sảnh với anh, nhưng Nhiếp Tiểu Sảnh đã không còn tồn tại nữa rồi. Tiểu Chi không cần lời hứa của anh, Tiểu Chi bây giờ đã hiểu ra rồi, em và anh thuộc về hai thế giới khác nhau, anh có không gian sống và tương lai của mình, em cũng có không gia sống và tương lai của em, chúng ta giống hai đường thẳng song song vĩnh viễn không bao giờ gặp nhau tại một điểm trong một ngày nào đó”.

“Tiểu Chi, lúc này không phải em đang nói chuyện với anh sao?” Tôi nắm lấy tay cô ấy đang run rẩy. “Em xem đi, không phải em đang thực sự ở đây sao? Em không phải là người của một thế giới khác, chúng ta có thể ở bên nhau”.

“Đó chỉ là cảm giác của anh, tất cả những điều này đều không phải là hiện thực, đối với anh đều chỉ là một giấc mơ. Nhiếp Tiểu Sảnh là một giấc mơ, Âu Dương Tiểu Chi cũng chỉ là một giấc mơ, tất cả Hoang thôn cũng đều chỉ là một giấc mơ”.

Tức khắc tôi ngây người ra: “Mơ?”

“Đúng vậy, hãy coi đó là một giấc mơ về sự khủng khiếp và tình yêu”. Cô ấy từ từ sát đến bên tôi, đặt môi lên tai tôi nói: “Xin lỗi, rất xin lỗi. Em bây giờ đã hiểu rồi, Âu Dương Tiểu Chi không thuộc về nhân gian này, cô ấy thuộc về thế giới Hoang thôn, và người cha yêu thương Tiểu Chi vô bờ bến đang đợi cô ấy trong ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ”.

“Đúng, em đừng đi…”

Bất giác mắt tôi bỗng ươn ướt.

Nhưng giọng điệu cô ấy kiên quyết nhường vậy: “Tiểu Chi phải trở về cố hương rồi, Tiểu Chi phải về đoàn viên với cha mẹ, Tiểu Chi sẽ mãi mãi nhớ tới anh”.

Tôi chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, rồi cô ấy ôm chặt lấy tôi nói một câu: “Vĩnh biệt”.

Sau vài giây, cô ấy đột nhiên buông tôi ra, tức tốc quay người hướng ra cửa.

Không, tôi vội vàng đi theo sau cô ấy, nhưng trong hành lang tối om không nhìn thấy gì cả, tôi chỉ có thể lớn tiếng gọi cô ấy. Truyện “Quán Trọ Hoang Thôn ”

Nhưng Tiểu Chi của tôi đã mất tăm bóng dáng.

Tôi vội vàng chạy về phòng, lôi đèn pin ra tìm Tiểu Chi. Tôi lao xuống tầng trệt trước tiên xem sao, rồi lại lao ra cửa sau của quán trọ Hoang thôn. Trên công trường hoang phế trống trải bên ngoài, không có lấy một bóng người, chỉ còn mỗi ánh trăng mới nhú như chiếc đinh trên bầu trời.

Trên đống hoang tàn tôi gào thét gọi cô ấy, mãi tới tận khi cổ họng khản đặc. Tôi đi một vòng xung quanh, cuối cùng chạy tới đường An Tức, vẫn chẳng nhìn thấy ai. Dằn vặt khoảng mười phút đồng hồ, tôi rút cuộc thẫn thờ đứng bên đường, tuyệt vọng ngẩng đầu lên trời.

Không hiểu tại sao, tôi bỗng nhớ tới “Tỳ bà hành” của Lý Thương Ân: “Tình này như khúc niệm buồn. Duy còn lại nỗi đâu thương vĩnh hằng”.

Tiểu Chi, anh còn có thể gặp lại em không?


Trước Sau