Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .1 . Chương 232


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.1 – Chương 232

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Nàng ngước mắt nhìn hắn: “Huynh thích ta được bao nhiêu?”

Nam Cung Ngự không lên tiếng mà chỉ nở nụ cười, dời môi dán vào bên tai nàng: “Ta thích nàng, thích đến không thể dùng từ thích để hình dung”.

Tịch Nhan sợ hãi kêu một tiếng, tránh xa hắn, che đôi tai mình lại, khóe miệng mang theo ý cười khiêu khích: “Nam Cung Ngự này, huynh đã nói như vậy với bao nhiêu nữ tử rồi?”

Nam Cung Ngự chỉ cười mà không đáp, chỉ quay đầu xem giờ, đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo, xong xuôi mới quỳ xuống, nhướng mày trả lời nàng, đôi mắt cũng lộ ra ý cười: “Chỉ có nàng”.

Ôn hòa tươi cười như vậy khiến trong lòng Tịch Nhan chợt ấm áp. Nàng phục hồi lại tinh thần rồi lại không nhịn được nở nụ cười tự giễu, nhưng trong lòng thì lại nói – gả cho huynh ấy đi, huynh ấy đã bày tỏ nội tâm rõ ràng đến thế, gả cho huynh ấy, hẳn là lựa chọn tốt nhất rồi?

“Ta đi thông cáo thiên hạ nhé?” Thấy ánh mắt ấm áp của nàng, trong lòng Nam Cung Ngự bỗng nhiên rung động, cúi đầu nhẹ giọng nói.

Tịch Nhan cười cười: “Ừm”.

Hôn sự được hoàng tổ mẫu định ra, không thể sửa đổi, mà hắn còn tôn trọng ý kiến của nàng như vậy.

Tịch Nhan cảm thấy thật ấm áp.

———————————————

Hoàng cung Bắc Mạc

Trong ngự thư phòng, Hoàng Phủ Thanh Vũ quần áo nguyệt sắc khắc hình rồng, mặt trên long văn như ẩn như hiện, làm tôn lên khí thế phi phàm. Mà ánh mắt và vẻ mặt lại hơi lạnh, khiến người ta không khỏi run sợ.

Thập Nhất và Thập Nhị đứng một bên, đều dùng ánh mắt lạnh toát nhìn Lễ bộ Thượng thu đang quỳ trên mặt đất.

Lễ bộ Thượng thư nơm nớp lo sợ nằm trên đất, chỉ cảm thấy không khí trong ngự thư phòng cứng ngắc khiến người ta hít thở không thông. Sự việc liên quan đến nhân công của mấy công trình nhỏ, hắn đã muốn thỉnh tội, cam đoan nhiều điều, bởi thật sự hắn không biết nên làm gì nữa, chỉ có thể chờ sự chỉ bảo của Thánh Thượng. Cũng không nghĩ rằng, vị tân hoàng đế này lại không nói lời nào, khiến trong lòng hắn nặng nề. Ngập ngưng hồi lâu, hắn mới cẩn thận mở miệng nhỏ nhẹ: “Hoàng thượng, nô tài nguyện ý lấy danh nghĩa cá nhân ứng tiền, làm tốt các công trình, tuyệt đối không để lãng phí ngân khố quốc gia …”

Hắn đã nói đến mức này, thật sự là không biết nói gì thêm. Thập Nhất không kiềm được mà lộ ra vẻ đồng tình, nhìn sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ có phần hơi dịu đi, nên đứng ra tiếp lời: “Hoàng Thượng, Lý đại nhân đã cam đoan như thế, vậy thì chi bằng nể tình công lao xưa nay, người cho Lý đại nhân thêm cơ hội, rồi đợi xem kết quả sau này”.

Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới lấy bút chấm chu sa, phê vài lời trên tấu chương, rồi ném về phía người nọ, thản nhiên nói: “Đi ra ngoài đi.”

Lý đại nhân chỉ thấy cảm động đến rơi nước mắt: “Tạ Hoàng Thượng ân điển, tạ Thập Nhất Vương gia, nô tài cáo lui.”

Mắt thấy hắn rời khỏi ngự thư phòng, Thập Nhị cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa đành bật cười: “Thất ca, làm thế thì quá tốt, quốc khố lại đỡ tốn chút bạc”.

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ, day day mi tâm, dường như lơ đãng mở miệng: “Lão Cửu đâu?”.

Thập Nhất và Thập Nhị thoáng nhìn nhau, vừa định mở miệng, bỗng nhiên nghe thấy lời đáp từ cửa ngự thư phòng: “Đệ ở trong này”.

Hoàng Phủ Thanh Thần vừa vào liền khóa cửa lại, Thập Nhất và Thập Nhị đều ngửi được vị rượu nồng nặc, thậm chí ngay cả Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi sau bàn cũng hơi nhướng mày, nhìn trong mắt hắn tràn ngập tơ máu, lại nói với Thập Nhị: “Đỡ đệ ấy ngồi vào ghế đi”

Thập Nhị thở dài, nhưng vẫn làm theo lời phân phó, nhanh chóng giúp Hoàng Phủ Thanh Thần ngồi xuống.

“Đệ phụ trách những bản án của Lại bộ thế nào rồi?” Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn cúi đầu xem tấu chương, nhìn đến vài quyển cần Thập Nhất và Thập Nhị phụ trách, bèn bảo bọn họ tiến lên nhận, đồng thời cũng không quên hỏi tình hình của Hoàng Phủ Thanh Thần.

“Không biết” Hoàng Phủ Thanh Thần tức giận lên tiếng, tựa nửa người trên ghế, nhìn lướt qua Hoàng Phủ Thanh Vũ, rồi lại nhìn Thập Nhất, bỗng nhiên khoát tay, đụng ngay ấm trà trên bàn, nhất thời rơi bể nát.

Hoàng Phủ Thanh Vũ dù vậy cũng không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên mở miệng hạ lệnh cung nữ hầu trà: “Mang chén trà khác cho Cửu gia đi”

“Không cần!” Hoàng Phủ Thanh Thần lại đứng phắt dậy, cũng không thèm quay đầu mà chỉ đi về phía cửa.

“Cửu ca!” Thập Nhị cuối cùng không chịu được đành mở miệng, “Chỉ là một nữ nhân thôi, sao huynh lại cư xử như trẻ con vậy? Vì nàng ta mà huynh đã bát nháo bao nhiêu lần rồi, vẫn không chịu để yên sao?”

Hoàng Phủ Thanh Thần bỗng dưng cười lạnh một tiếng, quay đầu lại, nheo nửa đôi mắt phượng dài: “Ta cư xử như trẻ con? Ồ, có lẽ thế. Đúng rồi, Thất ca này, đệ vừa mới nghe được tin tức bên ngoài, mà quên nói huynh biết — Mộc Cao Phi tổ chức đại hôn, về phần cưới ai, chắc trong lòng huynh đã biết”.

Sau đó, hắn không chần chờ gì mà rời khỏi ngự thư phòng.

Thập Nhất có chút lo lắng bèn ngẩng đầu, nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ, chỉ thấy hắn vẫn cứ cúi đầu xem tấu chương, sắc mặt không chút dao động. Lát sau, hắn trao đổi ánh mắt với Thập Nhị, hai người rốt cuộc cũng không lên tiếng.

Nhưng khi cúi đầu, trong lòng Thập Nhất lại không kìm được nghi vấn. Tịch Nhan rời đi, mục đích là để Hoàng Phủ Thanh Vũ quên nàng, mà cớ sao còn muốn tổ chức đại hôn như vậy, để huynh ấy biết được chứ?

Khoảng chừng sau một chung trà, Hoàng Phủ Thanh Vũ mới chậm rãi ngẩng đầu lên, hơi vận động cổ, rồi mới nhìn về phía hai người nói: “Cũng không còn sớm nữa, hai đệ đều nên hồi phủ nghỉ ngơi đi”

Chần chờ một chút, Thập Nhất vừa thấy hắn đứng dậy, vội nói: “Thất ca, có phải huynh muốn đi thăm Bất Ly không? Đệ cũng đã lâu không gặp con bé, chúng ta cùng nhau đi”.

“Được” Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ.

Trong cung Tây Lục, Thập Nhất nhìn chiếc nôi tiểu Bất Ly đang nằm, không nhịn được mà mỉm cười rồi bắt lấy tay cô bé nắm tay mình, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ giống mẫu thân kia, nở nụ cười lớn: “Mới vài hôm không gặp, tiểu Bất Ly lại lớn hơn rồi, không biết khi nào thì mới biết gọi Thập Nhất thúc nhỉ?”.

Hồi lâu sau, hắn chỉ nghe mỗi thanh âm của mình và tiếng cười khanh khách của tiểu Bất Ly, rốt cuộc cũng không nhịn được quay đầu, thì thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi một bên, chỉ nhìn vào chiếc nôi của tiểu Bất Ly, đó là dáng vẻ thất thần chưa từng có trước đây.

Trong lòng Thập Nhất không khỏi chấn động, thấp giọng gọi một tiếng: “Thất ca?”.


Sau
Loading...