Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .1 . Chương 254


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.1 – Chương 254

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Cái miệng nho nhỏ của Bất Ly lại cong lên: “Mẫu thân –”

Giọng nói ngọt ngào nũng nịu, cộng thêm vẻ mặt bầu bĩnh, non mềm của cô bé, trong lòng Tịch Nhan ngoại trừ hỗn loạn, còn sinh ra một sự vui mừng cùng cảm động không thể hiểu nổi, nhưng chính nàng cũng không xác định được có nên vui mừng, nên cảm động hay không, nàng bất đắc dĩ chỉ có thể nói: “Bất Ly, sao con lại gọi ta là mẫu thân chứ?”

Bất Ly ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Bởi vì phụ thân nói người là mậu thân mà! Phụ thân nói Bất Ly với mẫu thân có bộ dạng giống nhau như đúc!” Cô bé vươn bàn tay nhỏ bé ra chỉ chỉ mặt mình, lại chỉ chỉ mặt Tịch Nhan, mở to hai mắt nói: “Chúng ta không phải có bộ dạng giống nhau như đúc sao?”

Không phải giống nhau như đúc, mà bộ dáng rõ ràng là từ một khuôn mẫu khắc ra. Trong lòng Tịch Nhan đối với điểm này nhận thức rõ ràng, trầm ngâm hồi lâu rốt cuộc mở miệng hỏi Bất Ly: “Phụ thân của con đâu?”

Nàng vừa dứt lời, cửa tẩm cung đột nhiên bị đẩy ra, ngay sau đó Hoàng Phủ Thanh Vũ đi vào, áo vàng thêu rồng, khoanh tay đứng tại cửa nhìn hai mẹ con ở trên giường, ánh mắt trầm tĩnh, không nói một lời.

“Phụ thân!” Nhìn thấy hắn, Bất Ly lập tức cao giọng gọi một tiếng, phóng xuống giường, nhảy bắn nhào vào trong lòng hắn.

Hoàng Phủ Thanh Vũ ôm lấy Bất Ly, lúc này mới mỉm cười: “Nói chuyện với mẫu thân nhiều không?”

Tiểu Bất Ly đưa tay che ở bên tai hắn, nói nhỏ: “Mẫu thân giống như không biết con.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhéo nhéo chóp mũi nho nhỏ của nàng, lại nói: “Phụ thân cho người đưa con trở về nghỉ ngơi trước, ngày mai đến thăm mẫu thân nữa được không?”

“Vậy mẫu thân có biến mất nữa hay không?” Tiểu Bất Ly có chút lo lắng.

“Sẽ không đâu.” Hoàng Phủ Thanh Vũ cười lên tiếng, “Phụ thân cam đoan với con, ngày mai con có thể nhìn thấy mẫu thân.”

Tiểu Bất Ly lúc này mới vui mừng lên tiếng, ở Hoàng Phủ Thanh Vũ trong lòng quay đầu lại nhìn Tịch Nhan, kêu lớn: “Mẫu thân, con đi về nghỉ ngơi trước, ngày mai lại đến thăm mẫu thân nữa!”

Tịch Nhan vẫn đang kinh ngạc, miễn cưỡng gật đầu cười.

Hoàng Phủ Thanh Vũ xoay người ôm Bất Ly ra khỏi tẩm cung, đem cô bé giao cho vú nuôi, nhìn chiếc liễn nho nhỏ của cô bé càng lúc càng xa, lúc này mới xoay người trở lại bên trong tẩm cung.

Nhưng Tịch Nhan cũng đã từ trên giường đứng dậy, trên người vẫn mặc bộ trang phục thái giám bị chà đạp đến không còn hình dạng gì, đứng ở giữa điện nhìn hắn, bỗng nhiên quỳ xuống: “Tịch Nhan mạo phạm Hoàng Thượng, mạo phạm long tháp, thỉnh Hoàng Thượng thứ tội.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn nàng thật sâu một cái, chỉ thản nhiên nói: “Không sao cả.”

Nhưng hắn không bảo nàng đứng dậy. Tịch Nhan bất đắc dĩ tiếp tục quỳ, lại ngẩng đầu nhìn về phía hắn: “Hoàng Thượng, vậy thuốc……”

“Nàng lấy thân phận gì đến xin thuốc cho hắn?” Hoàng Phủ Thanh Vũ đến gần nàng hai bước, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, “Sư muội, vị hôn thê, hay là thê tử?”

Bởi vì phong bế tất cả tin tức, nên hắn cũng không biết sau khi nàng cùng Nam Cung Ngự định ra hôn sự, khi nào thì kết hôn. Cho đến mới vừa rồi hắn cho người đi thăm dò mới biết được thì ra bọn họ căn bản vẫn chưa tổ chức hôn lễ, hôn kỳ đã bị lùi lại. Nam Cung Ngự quả thật bị bệnh lão hóa sớm, hơn nữa gần như sắp chết.

Có lẽ, đây là nguyên nhân bọn họ định ra hôn kỳ nhưng không có hành lễ?

Tịch Nhan khẽ cắn môi nhìn hắn, hồi lâu sau mới nói: “Vậy ngài hy vọng ta lấy thân phận gì đến đây?”

Dừng lại một lát, miệng hắn bất giác thúc gợi lên nụ cười, nhưng trong ánh mắt lại trầm tĩnh như trước, bạc môi khẽ mở: “Ta hy vọng nàng đừng tới.”

Không phải không hy vọng, mà là chưa từng nghĩ đến. Hắn từng dùng hết thủ đoạn, gần như bá đạo đem nàng giam cầm ở bên cạnh mình, chỉ nghĩ làm như thế là tốt nhất, thì ra, nàng lại không cần. Một khi đã như vậy, hắn liền buông tay.

Nhưng mà nàng lại một lần nữa xuất hiện, lại vẫn là vì Nam Cung Ngự. Mặc kệ nàng có còn nhớ hắn cùng nữ nhi hay không, nàng cũng vẫn là vì Nam Cung Ngự mà đến.

Nếu là như thế, hắn thà rằng, nàng đừng tới.

Tịch Nhan nao nao, chậm rãi đứng dậy, xoay người xoa xoa đầu gối, trong lòng suy nghĩ một lát, cúi đầu mở miệng: “Khi trước ngài nói, ta mất trí nhớ có phải hay không?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi dời tầm mắt đi nơi khác, bạc môi vẫn nhếch lên, thản nhiên nói: “Từ đầu tới cuối nàng cũng không tin tưởng, không phải sao?”

“Ta làm sao có thể tin tưởng chứ?” Tịch Nhan vẫn cúi đầu như trước, bộ dáng điềm đạm đáng yêu, “Ta rõ ràng nhớ rõ mọi người từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi chuyện, chỉ có các người, ta căn bản không biết. Ngài lại nói với ta rằng ta với ngài đã làm vợ chồng, lại còn có nữ nhi, cuối cùng lại rời khỏi ngài mà đi! Chuyện này rất vớ vẩn, ta không có cách nào tin tưởng được.”

Nhớ rõ mọi người, tất cả mọi chuyện sao? Cổ họng của Hoàng Phủ Thanh Vũ phát ra một tiếng cười khẽ: “Nàng chỉ nhớ rõ ký ức từ từ nhỏ đến năm nàng mười sáu tuổi thôi.”

Tịch Nhan bỗng dưng mở to hai mắt, nhìn về phía hắn: “Ta đây hiện tại……”

Rốt cuộc Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng quay tầm mắt lại, bước một bước về phía nàng, vươn tay ra, xoa mặt của nàng: “Từ năm nười sáu tuổi trở về sau, nàng gả cho ta, năm mười chín tuổi nàng mang thai Bất Ly, ngày năm tháng ba Bất Ly được sinh ra, nay Bất đã gần hai tuổi rưỡi rồi.”

Thế giới của Tịch Nhan lại một lần nữa như trời sụp đất nứt, có chút giật mình xoay người, nhìn một vòng khắp bốn phía, rốt cuộc nhìn đến chiếc gương to trong phòng, gần như lảo đảo, nghiêng ngả đi về phía chiếc gương kia, dừng lại trước gương, tinh tế nhìn lại khuôn mặt mình.

Nếu hắn nói là thật sự, nếu hắn nói là thật sự……

Như vậy, khó trách lúc trước ở Đại Sở, khi nàng nhìn khuôn mặt mình trong gương bỗng sinh ra cảm giác giật mình giống như mình đã trôi qua một thế hệ, nhưng bản thân nàng cũng không biết rõ cảm giác lúc đó, cũng khó trách, trong giấc mộng của nàng thỉnh thoảng xuất hiện hắn……

Nàng cảm thấy khó hiểu không thể lý giải nổi. Thật sự có người xóa đi trí nhớ vài năm đó của nàng sao? Là Nam Cung Ngự sao? Nhưng vì sao hắn lại phải làm như vậy?

Trong gương bỗng nhiên xuất hiện thêm một thân ảnh, là hắn chậm rãi đến gần.

Tịch Nhan ở trong gương nhìn thấy hắn, tim có chút đập mạnh và loạn nhịp, tình hình này giống như đã từng quen biết.

Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi đi đến phía sau nàng, vươn tay ra, vòng quanh thắt lưng của nàng, đôi môi nhẹ nhàng lướt qua sườn mặt của nàng: “Nhan Nhan, có nhớ rõ ta không? Chúng ta là vợ chồng.”

Tịch Nhan chậm rãi lắc lắc đầu, không nhớ lại, cũng không thể tin được.

Hắn tựa hồ ngừng lại một chút, sau đó, xoay người nàng lại đối diện với mình, ánh mắt ám trầm: “Vậy từ giờ trở đi, cứ chậm rãi suy nghĩ.”

Giọng nói của hắn thình lình trở nên khàn khàn làm cho Tịch Nhan hơi kinh hãi, nhưng nàng còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, đôi môi bỗng dưng nặng nề, hắn đã hung hăng ôm xiết nàng vào trong lòng, dùng sức hôn lên môi nàng.

Hắn không muốn nàng quên mình.

Nếu nàng đã từng nói, trong lòng nàng Nam Cung Ngự người quan trọng nhất, ít nhất, nàng cũng từng động tâm đối với hắn, trong lòng nàng ít nhất cũng từng từng có một chút tình cảm nhỏ nhoi đối với hắn.

Nhưng hiện nay, nàng lại quên hắn không còn một chút nào!

Không, hắn quyết không cho phép nàng quên mình!

Tịch Nhan có chút sợ hãi, trên môi rất đau, hắn ôm nàng thật chặt cũng thật đau. Nhưng hắn vừa mới nói cho nàng một chuyện làm nàng rất rung động, trong lúc nàng còn thất thần, đã mặc hắn “ta cần ta cứ lấy”.

Bộ trang phục thái giám lại bị hắn cởi ra từng lớp, trung y của nàng cũng bị cởi ra không còn chỉnh tề. Nhiệt độ không khí ban đêm không lạnh lắm, tay hắn di chuyển khắp các nơi trên thân thể nàng, những nơi hắn chạm vào làm cho nhiệt độ tăng vọt.

Đôi môi bị đau làm Tịch Nhan nhịn không được tràn ra một tia than nhẹ, hốt hoảng mở mắt ra nhìn hắn.

Mi như vậy, mắt như vậy, rõ ràng nàng vô cùng quen thuộc, nhưng lại vô cùng xa lạ.

Đột nhiên trong lúc đó, thân thể nàng bị hụt hẫng, thì ra là Hoàng Phủ Thanh Vũ bế thốc nàng lên, lập tức đi về phía giường.

Trong lòng Tịch Nhan cả kinh, đợi đến khi lưng chạm đến long tháp mới hoàn hồn lại, vội vàng nghiêng đầu tránh được đôi môi của hắn sắp sửa hạ xuống. Môi hắn dừng ở bên tai của nàng, chậm rãi dao động, lại chuyển tới cánh môi của nàng.

“Không muốn……” Tịch Nhan một tay nắm chặt quần áo sắp bị cởi ra gần hết của mình, một tay dùng sức đẩy ngực hắn, cắn chặt răng, “Không muốn như vậy……”

Nàng tới xin thuốc, nàng cần thuốc cứu Nam Cung Ngự. Nàng không phải đến ôn chuyện cũ với hắn, mặc kệ bọn họ từng xảy ra chuyện gì, nhưng hiện nay, toàn bộ đều không quan trọng so với tánh mạng của Nam Cung Ngự!

Hắn lại giống như không nghe thấy, nhẹ hôn lên môi nàng hôn, nụ hôn nhỏ nhặt rơi khắp mặt nàng từ trên xuống dưới, vùi vào cổ của nàng, xuống chút nữa, tiến sâu vào áo của nàng……

Tịch Nhan bỗng dưng thở hổn hển một tiếng, tay hắn phủ trên bàn tay đang nắm chặt quần áo của nàng, ý đồ làm cho nàng buông tay ra, nụ hôn vẫn tiếp tục rơi xuống như mưa không có dấu hiệu ngưng lại —

“Có phải làm như vậy ngài sẽ cho ta thuốc hay không?” Tịch Nhan cắn chặt răng thốt ra một câu.

Chỉ một thoáng, Hoàng Phủ Thanh Vũ cảm thấy huyết khí trong cơ thể đông cứng lại, đình chỉ mọi động tác, giương đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng.

Tịch Nhan đối diện với tầm mắt của hắn, thấp giọng nói: “Nếu làm như vậy, ngài sẽ cho ta thuốc……” Nàng không tiếp tục nói tiếp, chỉ chậm rãi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt quần áo ra, tự mình chủ động cởi quần áo ra, trên người chỉ còn lại quần lót.

Sau đó, nàng chậm rãi bắt lấy tay hắn đặt lên ngực mình.

Trong mắt Hoàng Phủ Thanh Vũ rõ ràng đang châm lên hai ngọn lửa, tay dùng thêm một chút lực liền lần tới chiếc quần lót cuối cùng lên người nàng.


Sau
Loading...