Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .1 . Chương 53


Trước Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.1 – Chương 53

Trong phòng đều tràn ngập hơi thở của hắn, Tịch Nhan cảm thấy rất nghi hoặc, hơi thở của rõ ràng rất nhẹ, nhưng một lần lại một lần đều có thể chiếm cứ cả không gian căn phòng của nàng.

Trong tình huống như vậy, Tịch Nhan làm sao có thể ngủ cho được, nàng xoay lưng về phía hắn, ánh mắt lại mở thật to, ngón tay ở trên gối mềm vẽ một vòng lại một vòng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến, do trời đã tối nên người tới tận lực giảm nhẹ tiếng bước chân, nhưng tiếng bước chân có vẻ vội vàng vang lên trong màn đêm yên tĩnh, ở trong phòng hai

người đều nghe được rất rõ.

Trực giác trong lòng Tịch Nhan cho thấy có chuyện không tốt xảy ra, vừa xoay thân mình, đã thấy Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng buông sách xuống, nhìn nàng nói: “Không phải sợ sao? Nàng nên nằm yên đừng cử động, ta đi ra ngoài nhìn xem.”

Tịch Nhan lên tiếng, nhìn xe lăn hắn từ từ đi ra ngoài, bên ngoài nói chuyện thanh âm rất thấp, nàng nghiêng tai lắng nghe cũng chỉ nghe được tiếng ong ong, không bao lâu, lại ngay cả tiếng ong ong cũng biến mất.

Lại chờ đợi hồi lâu, cũng không nghe được một chút động tĩnh, Tịch Nhan rốt cục mất kiên nhẫn gọi: “Bích Khuê, vừa mới đến là ai? Bẩm chuyện gì?”

“Hồi Hoàng tử phi, là Thôi tổng quản, nói là thích khách kia bị bắt rồi.”

Thích khách bị bắt rồi! Tịch Nhan nhất thời cả kinh, Nam Cung Ngự là một người có bản lĩnh, làm sao có thể bị bắt? Hay là nói thị vệ trong phủ Thất gia không phải chỉ là những kẻ đầu đường xó chợ?

Tịch Nhan không kịp nghe nói tiếp nữa, vội vàng xuống giường mặc quần áo, vô luận các thị nữ khuyên như thế nào đều khuyên không được, nàng nhanh chóng mặc quần áo xong liền vội chạy tới đại sảnh nghe nói là nơi thẩm vấn thích khách.

Bên trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, ngoải cửa có mấy thủ vệ đứng gác thấy nàng cũng không dám ngăn cản, Tịch Nhan lập tức đi vào, không ngờ phát hiện chỉ có một mình Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi ở bên trong, làm gì có thích khách để thẩm vấn!

“Nhan Nhan?” Hoàng Phủ Thanh Vũ đang đưa lưng về phía cửa, nhưng giống như sau lưng hắn có mắt vậy, còn chưa hoàn toàn xoay người lại đã gọi tên của nàng, đợi cho đến khi hắn quay lại nhìn về phía nàng, khóe môi vẫn duy trì ý cười ôn nhuận, nhưng ánh mắt lại sâu không lường được, “Sao lại chạy ra đây gấp như vậy? Tuy nói là thích khách dọa nàng sợ cũng không cần quá quan tâm ta sẽ xử trí hắn thế nào chứ?”

“Thất gia……” Tịch Nhan cúi đầu gọi một tiếng, hạ ánh mắt đi vào ngồi xuống bên cạnh xe lăn của hắn, cười yếu ớt lên tiếng,

“Ta chỉ muốn lại đây xem náo nhiệt thôi, nào biết náo nhiệt lại tan nhanh như vậy? Thích khách kia đâu?”

“Thân phận hắn không rõ, có thể là mật thám địch quốc phái tới không chừng.” Hắn nghiêng đầu nhìn nàng cười, “Cho nên ta sai người đưa hắn tạm giam lại, chờ điều tra rõ thân phận mới quyết định nên xử lý như thế nào.”

Tuy hắn nói rõ rành minh bạch như vậy nhưng Tịch Nhan vẫm cảm thấy nụ cười của hắn có thâm ý khác, vì thế liền thử thăm dò nói: “Thất gia, nếu hắn không phải là mật thám thì nên xử trí như thế nào bây giờ?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ nghe vậy nhíu mày, nhìn Tịch Nhan bằng một ánh mắt dị thường trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Hắn đã khinh bạc nàng, cho dù không phải mật thám thì cũng là tử tội.”

“Hắn không có khinh bạc ta.” Mày Tịch Nhan nhíu lại giống như bị ủy khuất.

Hắn chậm rãi vươn tay ra vuốt đôi mày đang nhíu lại của Tịch Nhan, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Nhan Nhan, nhưng ta tận mắt nhìn thấy, nếu không phải hắn khinh bạc nàng chẳng lẽ nàng cùng với hắn là chàng có tình thiếp có ý sao?”

Trong lòng Tịch Nhan chợt cứng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, sau một lát lại chậm rãi chuyển mắt đi nơi khác.


Trước Sau
Loading...