Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .1 . Chương 61


Trước Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.1 – Chương 61

Buổi chiều ngày hôm ấy, Tịch Nhan mới trở lại viên trung của mình, không ngoài dự kiến nàng phát hiện toàn bộ hạ nhân đều dùng ánh mắt bất thường nhìn nàng.

Bích Khuê một bên chải đầu cho nàng một bên mân miệng cười: “Hoàng tử phi đêm qua ở chỗ Thất gia, ngủ có ngon không?”

Tịch Nhan không nói gì để chống đỡ. Nàng nghĩ đến mình ở trong phòng hắn ngủ thẳng đến tận buổi chiều, đây là chuyện trước đây chưa từng có, mới dẫn tới cả bọn nha hoàn đều tò mò như vậy?

“Nô tỳ đã sớm nói qua Thất gia đối xử với Hoàng tử phi rất khác biệt, nay quả nhiên có thể thấy chuyện này là minh chứng tốt nhất.” Bích Khuê thấy nàng không nói lời nào, cho là nàng đang thẹn thùng, nên quyết định không đế cập đến đề tài này nữa.

“Khác biệt, quả nhiên là khác biệt!” Đột nhiên, Hạ Hàm, một nha hoàn nhanh mồm nhanh miệng vừa bước vào phòng vừa cất lời với thanh âm chứa đựng sự căm giận, bĩu môi nói, “Hoàng tử phi vừa mới trở về, bên kia Thất gia đã đi đến viên trung của Mẫu Đơn cô nương rồi!”

Tay Bích Khuê bỗng nhiên dừng lại một chút, Tịch Nhan chỉ cảm thấy tóc bị níu đau, nhướng mày. Bích Khuê thấy thế, vội hỏi: “Không phải ngươi đang bịa chuyện chứ?”

Hạ Hàm khẽ thở dài: “Nếu tỷ không tin, có thể ra ngoài hỏi thăm, mọi người trong phủ đều biết cả rồi, họ đang chờ xem Hoàng tử phi bị chê cười kìa!”

Bích Khuê còn muốn nói gì đó, đã thấy Tịch Nhan tỏ vẻ không có việc gì đứng dậy, đi về phía giường, đồng thời thản nhiên nói:“Cứ để cho bọn họ chê cười đi, dung mạo ta vậy như, bị chê cười còn ít sao? Các ngươi đều lui cả đi, đóng cửa viên trung lại, tất cả đi ngủ sớm đi.”

Ôm lấy chăn nhắm mắt lại, Tịch Nhan xoay người ngủ.

Xem đi, Nhan Nhan, phán đoán của ngươi không hề sai. Nam nhân trong thiên hạ kỳ thật đều giống nhau cả, ngươi biết rõ hắn không có khả năng khác biệt, làm sao có thể chờ mong điều gì xa xôi?

Nhưng mà, vì sao trong lòng lại thật khổ sở thế này?

Tịch Nhan mở to mắt suy nghĩ cả nửa ngày, rốt cục suy nghĩ cẩn thận — bởi vì bản thân mình tự nhiên nghĩ tới việc làm cho một người nam nhân động tâm, mình ngu xuẩn như vậy, nên bản thân mình khổ sở là đáng đời. Huống chi, Nam Cung Ngự hiện nay đang lâm vào tình cảnh nguy hiểm cảnh, còn mình thì lại nằm đây khổ sở như vậy.

Hôm trước ngủ cả ngày, đêm xuống lại không ngủ được chút nào, qua ngày hôm sau, sắc mặt Tịch Nhan rất tái nhợt. Không muốn bị thị nữ nhìn thấy, nàng liền tìm một cái khăn che mặt đi, lúc ăn điểm tâm cũng không đi Vân Thiện lâu mà chỉ phân phó tiểu phòng bếp mang một chén cháo gạo tẻ đến cho nàng.

Chén cháo chỉ ăn hơn một nửa, tiếng xe lăn của Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng nhiên ở ngoài cửa vang lên, Tịch Nhan ngẩng đầu nhìn đi lên, vừa vặn ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa tràn vào phòng, hắn ngồi nơi đó trong ánh sáng mặt trời chói lọi, cả người giống nhau được một quầng kim quang bao phủ, trông như một thiên thần tuấn mỹ.

Tịch Nhan giật mình, cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

“Sao nàng không đi Vân Thiện lâu dùng bữa sáng?” Hắn đi vào bên cạnh nàng, thấp giọng hỏi.

Tịch Nhan nhìn xe lăn của hắn, chỉ cảm thấy quỷ dị, miễn cưỡng nở nụ cười lên tiếng: “Không thoải mái.”

Từ sáng sớm tới giờ, đâu là lần đầu tiên nàng mở miệng nói chuyện, mới phát hiện cổ họng của mình có chút khàn khàn, hắn cũng phát hiện ra, vì thế nhíu mày: “Uống xong cháo thì đi vào phòng, ta tkhám cho nàng.” Nói xong, hắn đi vào phòng trước.

Tịch Nhan ngồi vẫn ngồi ở chỗ cũ, chậm rãi ăn xong chén cháo, mới rốt cục đứng dậy đi vào phòng trong.


Trước Sau
Loading...