Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .2 . Chương 314


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.2 – Chương 314

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Trong Ngự thư phòng, Tịch Nhan tránh ở sau tấm bình phong, lòng nóng như lửa đốt chờ sứ thần tiến đến, còn Hoa Quân Bảo chỉ lạnh nhạt ngồi ở trước thư án vừa uống trà vừa phê duyệt tấu chương. Nếu không phải nàng đang cầu cạnh hắn, Tịch Nhan khẳng định sẽ xảy ra huyên náo để hắn không thể an bình.

Không bao lâu sau liền nghe thấy vang lên tiếng cửa Ngự thư phòng bị mở ra, sau đó thanh âm của tổng quản thái giám truyền đến: “Hoàng Thượng, sứ thần Bắc Mạc đến bái phỏng.”

Rốt cuộc cũng đã đến đây. Tịch Nhan bất giác thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng nhịn không được gợi lên ý cười.

Đợi đến khi người đó tiến vào, Tịch Nhan liền từ khe hở của tấm bình phong nhìn ra bên ngoài, không ngờ lại nhìn thất Thập Nhất! Không ngờ Hoàng Phủ Thanh Vũ lại phái hắn làm sứ thần, trong nhất thời, trong lòng Tịch Nhan an tâm hẳn, chỉ lẳng lặng ngồi đó, nghiêng tai nghe động tĩnh ở bên ngoài.

Đợi cho Thập Nhất hàng lễ xong, Hoa Quân Bảo nở nụ cười: “Không biết Thập Nhất Vương gia lần này đến đây là vì chuyện gì?”

Thanh âm của Thập Nhất thong dong bình tĩnh, nhưng vẫn không mất đi cấp bậc lễ nghĩa: “Bẩm Hoàng Thượng, thần phụng mệnh của quốc chủ ta, thay quốc chủ ta đến Tây Càng cầu hôn, khuẩn cầu Hoàng Thượng có thể gả quận chúa Tịch Nhan cho Bắc Mạc.”

Tịch Nhan ở sau tấm bình phong thiếu chút nữa bật cười ra tiếng, vội vàng che kín miệng mình.

Hoa Quân Bảo thản nhiên nâng mắt lên, rồi thở dài một tiếng nói: “Thì ra là muốn kết hôn với Nhan Nhan của nhà ta, nhưng mà Nhan Nhan của nhà ta đã gả cho người ta rồi, Hoàng Thượng nhà ngươi không biết sao?”

Thập Nhất lãnh đạm cười rộ lên: “Hoàng Thượng nói đùa.” Dừng một chút, mới nói tiếp, “Mặc dù quận chúa Tịch Nhan đã gả cho người ta rồi, nhưng quốc chủ ta cũng nguyện ý dâng sính lễ hậu hĩnh, mong cưới quận chúa Tịch Nhan làm vợ.”

Hoa Quân Bảo chậm rãi vuốt cằm mình, nở nụ cười: “Vậy ta cũng muốn nhìn chủ thượng nhà ngươi có bao nhiêu thành ý.”

Thập Nhất cười gật gật đầu, không nhanh không chậm nói: “Quốc chủ ta nguyện lấy ngàn con tuấn mã, vạn tấm tơ lụa quý giá, vạn rương vàng bạc châu báu –”

Nghe đến đó, Hoa Quân Bảo liên tục lắc đầu: “Keo kiệt, keo kiệt. Nhan Nhan của nhà ta là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, lấy mấy thứ này đến làm sính lễ, làm thế nào xứng với dung mạo khuynh thành của Nhan Nhan nhà ta chứ?”

Thập Nhất lại gật gật đầu, rồi vừa cười nói: “Như thế, quốc chủ ta nguyện lấy một nửa giang sơn Đại Sở làm sính lễ, chỉ mong muốn có thể lấy quận chúa Tịch Nhan làm hoàng hậu.”

Sau tấm bình phong, Tịch Nhan không thể không hít vào một hơi thật sâu.

Một nửa giang sơn Đại Sở! Hắn thật sự dâng một nửa giang sơn đến cưới nàng! Tịch Nhan cảm thấy vô cùng bất khả tư nghị, vừa muốn cười, vừa muốn khóc, cuối cùng chỉ có thể vô lực che kín miệng mình, ngồi yên bất động.

Nhưng Hoa Quân Bảo lại không ngừng bĩu môi, xua tay nói: “Không nên không nên. Nhan Nhan của nhà ta từng gả đến Bắc Mạc một lần, nhưng kết quả như thế nào? Bị người hại chết. Thật vất vả mới từ quỷ môn quan trở về, trẫm làm sao có thể gả nàng đến nơi đó nữa, vạn nhất bị hại chết nữa thì làm sao bây giờ?”

Sau tấm bình phong, Tịch Nhan đã phục hồi tinh thần lại, tức giận đến cơ hồ muốn nhảy dựng lên, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, bước nhanh ra kỏi tấm bình phong, nắm lấy cổ áo Hoa Quân Bảo: “Huynh còn muốn thế nào nữa? Huynh muốn một nửa giang sơn chàng cũng đã cho huynh, ai thèm huynh lo lắng sự sống chết của ta chứ?”

Trong điện, Thập Nhất nhìn thấy nàng đột nhiên xuất hiện, giống như từ sớm đã phát hiện ra, hiểu ý cười, gọi một tiếng: “Thất tẩu.”

Hoa Quân Bảo vừa đánh vừa gỡ bàn tay nàng: “Quả nhiên là nữ sinh ngoại tộc, hay cho con nha đầu Tịch Nhan như muội, nay vì một người ngoài mà dám đến giáo huấn ta sao? Hôm nay ta sẽ không cho muội gả, xem muội làm như thế nào?”

“Ta càng muốn gả, chết cũng muốn gả!” Tịch Nhan cũng không chút yếu thế, giơ cằm lên thị uy.

“Xấu hổ, thật không biết xấu hổ.” Hoa Quân Bảo hừ lạnh nói, “Một nữ tử mà lại nói ra những lời như thế, muội không sợ Thập Nhất Vương gia chê cười muội sao?”

“Thập Nhất là người một nhà, ta sợ cái gì chứ?” Tịch Nhan cũng hừ lạnh một tiếng, “Dù sao hôm nay huynh đồng ý ta cũng gả, không đồng ý ta cũng gả!”

Hoa Quân Bảo còn muốn nói thêm điều gì, lại nghe thấy Thập Nhất bỗng dưng cười khẽ một tiếng, nói: “Xin cho thần nhắc nhở Hoàng Thượng, lúc trước Hoàng Thượng đã lưu lại hồng ngân ở trên tay hoàng hậu của quốc chủ ta, thật sự là rất có khả năng trở thành nguyên nhân khiến quốc chủ ta quyết định xuất binh.”

Hoa Quân Bảo nghe vậy, chỉ vào Thập Nhất nói với Tịch Nhan: “Nghe thấy không, hắn đang uy hiếp ta đó.”

Tịch Nhan vừa vội vừa giận, đánh trên người hắn một cái: “Uy hiếp thì huynh sẽ chết sao? Huynh nhanh chóng hạ chỉ đi!”

Cuối cùng, Hoa Quân Bảo bất đắc dĩ thở dài, nhún nhún vai nói với Thập Nhất: “Thập Nhất Vương gia, ngươi cũng thấy rồi đó, nếu không phải nàng ta bị bệnh điên, ta sẽ không gả nàng đi đâu. Nay gả đi cũng tốt, ít nhất người gánh chịu tai họa không phải là ta, đúng hay không?”

Thập Nhất khẽ che miệng, chỉ cười không nói.

Tịch Nhan cũng mặc kệ Hoa Quân Bảo nói cái gì, rốt cuộc đắc ý nở nụ cười.

Hoa Quân Bảo lại nhìn về phía nàng, nói: “Ta nói này muội thật là ngốc, lúc trước nếu muội mang cả hai hài tử về đây, nói không chừng hắn dâng lên toàn bộ giang sơn Đại Sở làm sính lễ, nay ngược lại chỉ có nửa giang sơn……”

Hắn nói liên miên không dứt, ánh mắt Tịch Nhan càng ngày càng lạnh, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, hung hăng dùng một cước dẫm nát bàn chân Hoa Quân Bảo, nhìn thấy hắn đau đến lông mi đều phải nhảy dựng lên, nàng mới cười lớn dời chân, xoay người kéo Thập Nhất chạy ra khỏi Ngự thư phòng.

Ra khỏi Ngự thư phòng, vẫn tiếp tục chạy đến Ngự hoa viên, Tịch Nhan mới dừng chân lại, thở phì phò xoay người nhìn về phía Thập Nhất, cười nói: “Thất ca của đệ có gì muốn nói cùng với ta không?”

Thập Nhất nao nao, lắc đầu nở nụ cười: “Thất ca không có phân phó gì cả.”

Ánh mắt Tịch Nhan khó nén nỗi thất vọng, giây lát sau bỗng nói: “Vậy bọn nhỏ đâu, cũng khỏe hết cả không?”

“Ừ.” Thập Nhất gật gật đầu, hồi tưởng lại nói, “Ngoại trừ Ly nhi lúc trước khóc lớn, náo loạn một trận muốn đi tìm Thất tẩu, cả hai đứa đều khỏe.”

Hắn vừa nói như vậy, Tịch Nhan cảm thấy rất nhớ chúng, nói: “Chúng ta khi nào thì khởi hành trở về Bắc Mạc được?”

Thập Nhất mỉm cười nói: “Chỉ cần Thất tẩu chuẩn bị xong xuôi thì có thể khởi hành.”

“Vậy hiện tại chúng ta đi đi.” Tịch Nhan nói xong, lập tức liền dẫn theo Thập Nhất đi về phía cửa cung.

Thập Nhất kinh ngạc nhìn nàng, lấy lại tinh thần mới vòng đến trước người nàng ngăn cản: “Thất tẩu, tẩu vẫn nên hồi cung thu dọn một chút đi?”

Tịch Nhan ngẩng đầu lên nhìn hắn, cảm thấy thần sắc hắn khác thường, đôi mắt vừa chuyển động, bỗng nhiên nở nụ cười: “Được, ta đây về cung trước một chuyến.” Dứt lời, nàng vừa xoay người liền nhấc váy chạy về phía Triêu Dương điện.

Thập Nhất nhìn bóng dáng của nàng, nhịn không được bất đắc dĩ lắc đầu cười.


Sau
Loading...