Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .4 . Chương 411


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.4 – Chương 411

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Thúy Trúc chỉ mới vừa gật đầu một cái, nháy mắt nhìn thấy sắc mặt tiểu thư nhà mình càng thêm trở nên trắng bệch, sau đó, Linh Hi lập tức vén mành xe lên nhảy xuống xe ngựa, nhấc váy chạy chạy vào trong phủ.

Đi đến bên ngoài cửa phòng Thập Nhất, Linh Hi không để ý mọi người ngăn cản, lập tức liền chạy vọt vào.

Thập Nhất đang thay quần áo, nghe được tiếng động liền đi ra bình phong, trông thấy nàng cũng không giật mình, sau đó mới nhướng mày nói:“Làm sao vậy?”

Linh Hi dựa vào cửa nhìn hắn, sau khi khôi phục hô hấp, mới thản nhiên nói:“Tâm của chàng, tro tàn lại cháy sao?”

“Nàng nói cái gì?” Ngữ khí của Thập Nhất cũng vô cùng lãnh đạm.

“Ta nói tâm của chàng tro tàn lại cháy sao?” Linh Hi đề cao thanh âm lặp lại một lần nữa,“Nghe nói Thất tẩu của chàng vẫn chưa chết, tâm lại động phải không? Trong lòng chàng lại bắt đầu nghĩ tới nàng có phải hay không?”

Bộ dáng này của nàng thật sự cực kỳ giống với tiểu thê tử đang cãi nhau với phu quân, thanh âm Thập Nhất trầm xuống: “Tiết Linh Hi, nàng có thể tiếp tục nói bậy, nhưng không cần kéo người khác vào!”

“Vậy vì sao chàng lại vội vã đi Tây Càng? Tây Càngliên quan gì đến chàng?”

“Thất ca hiện nay đang chuẩn bị điều người đếnTây Càng! Ta muốn đi Tây Càng, bất quá là vì mang Bất Lyđến đó, nàng lại miên man suy nghĩ cái gì chứ?” Ngữ khí của hắn cũng trở nên dồn dập, hơi thở mang theo sự hổn hển rất nhẹ.

Linh Hi cười lạnh:“Ta miên man suy nghĩ sao? Hoàng Phủ Thanh Dung, chàng hỏi một chút tâmmình đi, chàng không nghĩ đi đến đó gặp nàng ta sao? Chàng còn nhớ rõ lần trước chàng đi Đại Sở, trở về như thế nào? Sau khi chàng trở về lập tức bắt đầu dùng nha phiến! Không phải bởi vì chàng nhìn thấy Thất tẩu của chàng sao? Chàng nói cho ta biết, tình hìnhnhư vậy, muốn ta làm sao mới có thể không miên man suy nghĩ đây?”

“Đủ rồi!” Thập Nhất không muốn tiếp tục vấn đề này nữa, lạnh lùng nói,“Cho dù đúng thì có quan hệ gì tới nàng đâu?”

Cho dù đúng thì có quan hệ gì tới nàng đâu! thân mình Linh Hi cứng đờ, đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, ánh mắt vốn bởi vì kích động mà hết sức sáng ngời, trong nháy mắt liền ảm đạm xuống.Có quan hệ gì tới nàng đâu? Thì ra từ trước đến nay, mặc dù hai người đã phát sinh quan hệ vợ chồng thân mật, trongcảm nhận của hắn, nàng vẫn là một người hoàn toàn xa lạnhư cũ, không có quan hệ với hắn!

Thập Nhất vừa nhìn thấy bộ dáng của nàng, nhất thời liền có chút bối rối, nói không nên lời, đúng lúc này, Linh Hi đột nhiên cười khẽ lên, tuy mỉm cười nhưng lại bi thương lạnh thấu xương:“Đúng vậy, chàng nguyện ý bất trung bất nghĩa, thì có quan hệ gì tới ta đâu!”

Nói xong câu này, nàng xoay người liền ra khỏi phòng, tiếp tục hướng ra cửa lớn, đi lên xe ngựa.

Thúy Trúc có chút lo lắng nhìn nàng:“Tiểu thư, người cùng Thập Nhất gia nói gì vậy?”

Sắc mặt Linh Hi dị thường khó coi, lắc lắc đầu, khẽ cười nói:“Không nói cái gì cả, ta chỉ chứng thực một chuyện với hắn thôi. Sự thật chứng minh, thì ra ta ở trong lòng hắnkhông là gì cả. Vậy mà lúc trước ta còn không biết tự lượng sức mình, mong muốn có thể ở trong lòng hắn chiếm cứ một vị trí nhỏ nhoi, thì ta chỉ là vọng tưởng mà thôi.”

Khi trở lại phủ Hộ quốc công, Linh Hi vừabước xuống xe ngựa liền thay đổi sắc mặt — vì sao phủ Hộ quốc công thoạt nhìn lại tiêu điềunhư thế? Nàng vội vàng vào cửa, một đường đi đến tiền thính, ngay cả một nha hoàn hay gã sai vặt cũng không nhìn thấy, mãi cho đến khi trên đường xuyên qua vách tường, nàng mới gặp Hộ quốc công đang đứng ở dưới mái hiên.

“Phụ thân!” Linh Hivội chạy lên đón,“Phụ thân, đây là có chuyện gì xảy ra?”

Hộ quốc công nhìn thấy nữ nhi đã lâu chưa gặp mặt, nhưng cũng chỉ cười nhẹ, nhìn khu vườn hiu quạnhtrước mắt, nói:“Không có gì, chỉ đem người trong phủ phân phát hết thôi, tương lai, nếu Thập Nhất gia truy cứu cũng sẽ không liên lụy người bên ngoài.”

Trong lòng Linh Hi giật mình:“Phụ thân?”

Sắc mặt Hộ quốc công vẫn lạnh nhạtnhư trước, nói:“Lúc này đây, phủ Hộ quốc công e là vận số thật sự đã hết. Trước đó vài ngày, Hoàng Thượng lấy tội danh mưu phản bắt Tứ gia rồi, thánh chỉ chiêu cáo khắp thiên hạ, mangTứ gia cùng Lục gia dâm loạn hậu cung rachém đầu. Nhưng ta nhận được tin tức, Tứ gia không bị chém đầu, mà là đang bị giam giữ trong thiên lao, có lẽ, Hoàng Thượng muốn để cho Thập Nhất gia tự mình động thủ.”

Linh Hi nặng nề ngã xuống. Nói cách khác, khi Thập Nhất giếtTứ gia, chính là lúc hắn chuẩn bị tính sổ, đến lúc đó, phủ Hộ quốc công chạy trời không khỏi nắng.

Dừng một chút, nàng lại bỗng nghĩ tới lời nói của Thập Nhất, ngẩng đầu nhìn phụ thân tuổi già sức yếu trước mặt, mỉm cười đứng lên:“Phụ thân đừng lo lắng, nay Thập Nhất gia có chuyện trọng yếu phải làm, Hoàng Thượng cũng không có ở kinh thành, trong nhất thời, phủ Hộ quốc côngkhông bị nguy hiểm. Trước sau còn có thời gian, hãy để cho nữ nhi hầu hạbên cạnh cha mẹ, hai năm nay từ khi con gả đi chưa từng hiếu kính với cha mẹ.”

Mấy ngày sau, đại quân Bắc Mạc xuất động, lại một lần nữa tấn công Đại Sở, mấy ngày kế tiếp trôi qua, Thập Nhất dẫn theo Bất Ly khởi hành đi đếnTây Càng.

Sau khi đem chân tướng năm đó Thất tẩu rời đi nói cho Thất ca, Thất ca quả nhiên là không thể buông tay, mặc dù tự trách, mặc dù ảo não, hắn cũng sẽ không buông Thất tẩura. Nhưng Thập Nhất thật không ngờ Thất ca lại sốt ruột thành bộ dángnhư vậy, một mặt phái binh tấn công Đại Sở, một mặt liền chạy tới Tây Càng, có lẽ là bởi vì Thất tẩu hiện nay đã mất đi ký ức, Thất ca còn dặn riêng hắn mang theo Bất Ly đi trước. Bất luận như thế nào, nể mặt của nữ nhi, Thất tẩu cũng có thể tha thứ cho Thất ca?

Nghĩ đến sẽ gặp lại mẫu thân ngày tư đêm tưởng nhớ, Bất Ly cũng cực kỳ nhu thuận, dọc theo đường đi cũng không khóc không nháo, cho nên hành trình của Thập Nhất cũng cực kỳ thuận lợi. Nhưng khi ngựa phóng như bay trên đường, hắn lại bất giác nhớ tới Linh Hi nhiều ngày qua chưa từng trở lại vương phủ.

Từ sau ngày nàng cùng hắn khắc khẩu tông cửa xông ra, thì không hề trở về nữa. Mà hắn bận việc vội vàng xuất binh tấn công Đại Sở cũng không có tâm lực khác nghĩ đếnnàng. Hiện nay ngày đêm lên đường, hắn lại luôn bất giác nhớ tới ngày khải hoàn hồi kinh, trên đường nàng luôn chiếu cố cho mình chuyện ăn uống, đồng thời, cũng cảm thấy mình tựa hồ thật sự vắng vẻ nàng.

Hơn mười ngày sau, Thập Nhất rốt cuộc cũng tới Tây Càng, vừa vào thành lại nhận được tin tức củaHoàng Phủ Thanh Vũ, ra lệnh cho hắn lập tức đem Bất Ly đưa đến ngôi cổ tự mà Thái Hoàng Thái Hậu Tây Càng đang ở. Thập Nhất nghe theo lời dàn xếp, vừa ra khỏi chùa liền nhìn thấyHoàng Phủ Thanh Vũ.

Thì ra hắn đang trú ngụ trong hai gian phòng trong chùa, Thập Nhất nhịn không được nói:“Thất ca, huynh vẫn chưa nhìn thấy Thất tẩu sao?”

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ:“Gặp rồi. Nhưng nàng vẫn còn chưa biết ta đến đây. Ta nghĩ trước tiên để cho nàng gặp Bất Ly trước đã.”


Sau
Loading...