Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .4 . Chương 423


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.4 – Chương 423

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 346

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 346
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Trong phủ Hộ quốc công, Linh Hi đang đứng xuất thần ở trong hoa viên bỗng nhiên nghe thấy loạt âm thanh phành phạch truyền đến, vừa xoay người liền nhìn thấy một con bồ câu đưa tin đậu trên bệ cửa sổ.

Bồ câu đưa tin! Trong lòng Linh Hi đột nhiên nhảy dựng, nhớ tới đây chính là phương pháp ước định truyền tin với nhau giữa mình cùng thị vệ canh giữ thiên lao lý bị mua chuộc, chỉ một thoáng khuôn mặt nàng trắng bệch, tiến lên giữ con bồ trong tay, lấy ra tờ giấy từ dưới chân nó, vừa mở tờ giấy ra, sắc mặt nàng lại càng thêm trắng bệch, gấp đến độ vội vàng chạy đến sảnh trước: “Mẫu thân, phụ thân trở về chưa?”

Hộ quốc công phu nhân đang thiêu thùa may vá, nghe vậy cả kinh ngẩng đầu lên, tay bị kim đâm mạnh: “Còn chưa về, làm sao vậy?”

Trong lòng Linh Hi thoáng chốc tràn ngập sợ hãi, xoay người liền chạy ra ngoài phủ, mặt khác cao giọng nói: “Thúy Trúc, giúp ta chiếu cố mẫu thân cho tốt.”

Trên tờ giấy có ghi, Thập Nhất gia đã tự tay giết chết Tứ gia. Hắn rốt cuộc cũng động thủ rồi! Hắn đã báo thù cho Mẫu Đơn! Linh Hi ngồi trên lưng ngựa một đường chạy như điên, gắt gao cắn chặt răng. Thời gian đã không còn sớm, theo lý phụ thân đã hồi phủ rồi, nhưng phụ thân vẫn chưa trở về, điều đó cho thấy có lẽ phụ thân đã xảy ra chuyện!

Nàng tin tưởng Thập Nhất sẽ không ở trong cung đối phó với phụ thân, nghĩ tới nghĩ lui, nơi có khả năng nhất đó là trước mộ của Mẫu Đơn mộ thôi!

Linh Hi phóng nhanh như bay đến nghĩa trang Đông Giao, từ xa xa, nàng nhìn thấy người mình vô cùng quen thuộc đang quỳ trước mộ phần, chính là thân ảnh của phụ thân! Trong tay ông đang cầm một thanh trường kiếm, bộ dáng trông giống như chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào!

“Phụ thân!” Linh Hi nhịn không được hô to lên, nhanh chóng chạy qua.

Hộ quốc công không ngờ được nàng nhưng lại đến nơi đây, hơi kinh hãi, khi quay đầu nhìn lại vẫn giữ nguyên bộ dáng trầm ổn như trước: “Hi nhi, không nên tới đây!”

“Phụ thân!” Linh Hi dừng lại cách ông ta vài chục bước, đôi mắt ẩm ướt, nhưng cắn răng không cho mình khóc, “Phụ thân, người muốn làm cái gì? Con cùng mẫu thân còn chờ phụ thân hồi phủ, phụ thân vì sao phải tới nơi này?”

“Hi nhi!” Hộ quốc công quay đầu đi, đối mặt với mộ của Mẫu Đơn, trầm giọng nói, “Trở về, chiếu cố tốt cho mẫu thân của con. Mặt khác, không nên giận dỗi Thập Nhất gia nữa, trở về vương phủ đi! Thập Nhất gia chưa từng nói qua muốn hưu con, con nay vẫn là Nghị thân vương phi như trước, trở về đi, ngày khác nếu có chuyện gì, Thập Nhất gia mới là người bảo vệ cho con.”

“Không!” Trong thanh âm của Linh Hi lộ ra sự thảm thiết, nhấc chân liền muốn tiến lên phía trước, nhưng Hộ quốc công đã nhanh tay rút ra thanh trường kiếm, đặt trên cổ mình, lạnh lùng nói: “Hi nhi, không nên lại đây! Ta nay như vậy, chỉ vì đền tội, con nhanh trở về đi!”

“Phụ thân!” Linh Hi quỳ xuống, nước mắt rốt cuộc nhịn không được tuôn ra, “Là do tên hôn quân kia hạ lệnh bắt phụ thân phái người đi, nếu phụ thân không tuân theo đó là tử tội, nay thiên hạ đã đổi chủ, phụ thân cũng vẫn mang tội tử, đây là đạo lý gì? Phụ thân chỉ là hưởng lộc vua, Thập Nhất gia muốn phụ thân chết, vậy chờ hắn tự mình tới lấy tánh mạng của phụ thân đi, phụ thân, con cầu xin người, không nên bỏ lại mẫu thân cùng con như vậy!”

Nàng vừa dứt lời, lại đột nhiên nghe thấy từ phía sau truyền tới thanh âm tang thương của nam tử: “Tiết tướng quân, tội gì làm cho nữ nhi khó xử như vậy chứ?”

Hộ quốc công cùng Linh Hi đều cả kinh, quay đầu nhìn lại, thì ra là Lăng Chiếu không biết từ khi nào đã đi tới nơi này! Hộ quốc công cùng Lăng Chiếu vốn có quen biết nhau, nhưng sau khi công chúa Tấn Dương bị trục xuất khỏi hoàng cung, Lăng Chiếu rời xa triều đình, mới cắt đứt liên hệ, nay bỗng nhiên gặp lại, Hộ quốc công không che giấu được sự kinh ngạc:“A Chiếu?”

Lăng Chiếu chậm rãi tiến lên, kéo bàn tay đang cầm kiếm của hắn xuống, mỉm cười: “Huynh cũng biết cuộc đời này điều duy nhất làm cho ta hối hận mãi không thôi đó là để cho nữ nhi của mình thống khổ nhiều năm như vậy. Nay, huynh để cho Linh Hi trơ mắt nhìn ngươi tự vận chết, bảo con bé làm thế nào có thể bình thản sống nữa đây?”

Sau một hồi, Hộ quốc công rốt cuộc mới buông kiếm xuống, Linh Hi nhịn không được chạy lên, ôm lấy phụ thân bật khóc lớn.

*************************************************************************************

Linh Hi cuối cùng cũng quay trở về Nghị thân vương phủ.

Nàng quỳ gối trong viện của Thập Nhất, bốn phía là ánh mắt tò mò vụng trộm quan sát đánh giá của bọn nha hoàn cùng đám sai vặt, Linh Hi không thèm liếc mắt đến, vẫn kiên định quỳ gối nơi đó, chờ Thập Nhất trở về.

Từ hừng đông, mãi cho đến khi trời tối, hai chân nàng quỳ sớm đã không còn cảm giác, mới nghe thấy từ ngoài viện truyền đến thanh âm của Tần Minh: “Thập Nhất gia.”

Thập Nhất xuyên qua con đường đến phía sau vách tường, liền nhìn thấy thân ảnh Linh Hi quỳ gối nơi đó, thần sắc đầu tiên là ngưng trọng xuống, sau đó lại giận đến tái mặt, bước nhanh qua bên người nàng.

“Thập Nhất gia!” Linh Hi mở miệng gọi hắn, nhưng vẫn không đứng dậy, nhìn hắn khoanh tay đứng dưới mái hiên, hít một hơi thật sâu mới nói: “Cha ta vẫn chưa tự vận ở trước mộ của Mẫu Đơn cô nương, chắc là Thập Nhất gia đã biết rồi. Ta không dám mở miệng xin Thập Nhất gia thứ tội hoặc bỏ qua cho, chỉ mong là nếu Thập Nhất gia đã tự tay xử tử Tứ gia mà vẫn còn oán hận trong lòng, vẫn cảm thấy không thể báo thù cho Mẫu Đơn cô nương, như vậy, ta nguyện ý lấy chết để tạ tội với ngài thay cho gia phụ.”

Sắc mặt Thập Nhất cứng đờ, Linh Hi quỳ gối phía sau hắn, tất nhiên là không nhìn thấy, lại khẽ cười lên: “Gia phụ gia mẫu tuổi đã cao, xin Thập Nhất gia buông tha cho bọn họ, để cho hai người có thể hồi hương dưỡng lão, Linh Hi vô cùng cảm kích.”

Linh Hi thật cẩn thận từ trong lòng lấy ra thanh chủy thủ, nhìn về phía hắn, tay khẽ run lên.

Kỳ thật, còn có rất nhiều lời muốn nói, những lời này không liên quan tới cừu hận, chỉ có liên qua tới hắn cùng nàng mà thôi, nàng rất muốn nói cho hắn nghe. Nhưng nàng vẫn nói không nên lời, bởi vì nàng biết, hắn sẽ không nguyện ý nghe!

Rút ra thanh chủy thủ, Linh Hi nhìn thoáng qua bóng dáng cô tuyệt của hắn, khẽ cười nói: “Thiếp ở này tạ đại ân củaThập Nhất gia.”

Tay nâng lên, chủy thủ rơi thẳng xuống đất, “Phốc” một tiếng, xuyên qua da thịt.

Thập Nhất nhắm chặt hai mắt chỉ cảm thấy một tiếng rất nhỏ lọt vào trong tai mình, thế nhưng lại dị thường rõ ràng, rõ ràng đến nỗi hắn thậm chí có thể tưởng tượng được nàng đến tột cùng dùng bao nhiêu khí lực, đâm sâu bao nhiêu.

Hắn thậm chí cảm thấy mình nghe được tiếng máu chảy, đồng thời, mùi máu tanh đang tràn ngập trong không khí.

“A –” Không biết từ đâu vang lên tiếng thét chói tai của tiểu nha hoàn, phá tan trạng thái tư duy ngưng trệ của hắn.

Hắn rốt cuộc cũng quay đầu lại, nhìn thấy nữ tử té trên mặt đất, chủy thủ cắm ở bụng, máu không ngừng trào ra.

Hắn giật mình nhớ lại lúc trước đông chinh, khi hắn ôm lấy nàng, nghe được thanh âm kinh hoàng của nàng: “Thanh Dung, ta đã giết người……”

Trong cuộc đời của nàng, có lẽ chỉ giết một người, nhưng người thứ hai không ngờ đó là chính nàng!


Sau
Loading...