Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .4 . Chương 434


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.4 – Chương 434

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Quan hệ giữa Thập Nhất và Hoàng Phủ Thanh Vũ lâm vào cục diện bế tắc cổ quái. Sở dĩ cổ quái là vì Thập Nhất cho rằng mình mới là người nên bị trách cứ, nhưng kết quả là Hoàng Phủ Thanh Vũ lại tự trách mình, hơn nữa dùng loại tự trách này, vô tình làm cho hai huynh đệ xuất hiện khoảng cách.

Từ đó về sau Thập Nhất không còn xuất hiện trên triều đường nữa, mà thường xuyên ở trong quân doanh, rất ít khi tiến cung, dù có tiến cung cũng thường không nhìn thấy được Hoàng Phủ Thanh Vũ, cho dù ngẫu nhiên nhìn thấy, hắn cũng chỉ xấu hổ gọi một tiếng “Thất ca”, mà Hoàng Phủ Thanh Vũ lại luôn lảng tránh ánh mắt hắn.

Hoàng Phủ Thanh Thần cùng Thập Nhị đều không hiểu giữa hai người này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, cho dù Hoàng Phủ Thanh Thần có lòng quan tâm hỏi đến, nhưng gần đây tâm tư hắn đều đặt ở trên người Đạm Tuyết vừa mới trở về, bởi vậy liền căn dặn Thập Nhị đến hỏi Thập Nhất cho rõ đến tột cùng là xảy ra chuyện gì.

Thập Nhị tìm mấy ngày rốt cuộc mới tìm thấy Thập Nhất trong quân doanh, không thèm nói nhiều lởi liền kéo Thập Nhất tới quán Như Ý uống rượu.

Nói là uống rượu thế thôi, nhưng không ngờ Thập Nhất thật sự không ngừng uống rượu, Thập Nhị muốn khuyên cũng khuyên không được, hơn nữa bản thân mình cũng là người mang nhiều tâm sự, cuối cùng lại cùng hắn uống liên tu bất tận.

Uống đến nửa đêm, hai người đều say chuếnh choáng, Thập Nhị rốt cuộc mới nhớ mình tựa hồ có việc muốn hỏi hắn: “Thập Nhất ca, gần đây huynh rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao không tiến cung? Huynh cùng Thất ca, vì sao giận dỗi?”

Sau khi Thập Nhất uống rượu ánh mắt luôn đặc biệt sáng ngời, giờ phút này hơi mị lên, hồi lâu sau, mới đột nhiên cười khẽ một tiếng: “Thất ca nói ta thích Thất tẩu.”

“Phốc –” Thập Nhị phun ra một ngụm rượu, sợ tới mức nhảy dựng lên, tỉnh cả rượu, “Huynh thích Thất tẩu?!”

Thập Nhất thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, chậm rãi dựa vào bàn, híp híp mắt, dường như đang hồi tưởng điều gì, lẩm bẩm nói: “…… Khi đó, tẩu ấy biết mình sẽ chết, tẩu ấy tới tìm ta, nói ta cần phải sống sót, thay tẩu ấy ở bên cạnh Thất ca…… Sau đó, tẩu ấy nói, nếu có nữ tử nào tốt, mà Thất ca có thể sẽ thích nhờ ta giúp Thất ca lưu ý một chút……”

Thập Nhị dường như hiểu ra lúc Hoàng Phủ Thanh Vũ tuyển phi, vì sao Thập Nhất lại cố gắng hết sức đi thăm dò thân thế tính tình của những nữ tử tham gia dự tuyển như vậy, thì ra là chịu sự nhờ vả của người khác.

“……Tẩu ấy nói, xin ta giúp tẩu ấy quan tâm đến Ly nhi nhiều hơn, đứa trẻ không mẹ, luôn đáng thương ……” Thập Nhất chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Hắn vĩnh viễn cũng quên không được thời điểm đó, đôi mắt Tịch Nhan rưng rưng, nhưng vẫn là mỉm cười. Đó là lần đầu tiên hắn ý thức được, trên đời này thật sự có nữ tử đẹp như vậy, tốt như vậy. Hắn đã không còn Mẫu Đơn nữa, còn Thất ca cũng sắp sửa mất đi tình cảm chân thành của tẩu ấy……

Trên trán Thập Nhị chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, nhưng vẫn không dám xác định đến tột cùng Thập Nhất có thật sự thích Tịch Nhan hay không, vừa muốn mở miệng hỏi lại, đột nhiên nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng cười nói, ngay sau đó cửa phòng bị gõ hai tiếng, thanh âm nữ chủ nhân của quán Như Ý truyền vào: “Thập Nhất gia Thập Nhị gia –”

Thập Nhị vừa muốn mở miệng bảo nàng đi khỏi, nhưng bỗng dưng nhìn thấy theo phía sau nàng là hai đại thần trong triều, nên hắn liền kéo Thập Nhất giúp hắn ngồi dậy.

Hai người kia nhìn thấy hai vị vương gia đều ở trong này, nên không ngừng chắp tay chào, lại thấy trong phòng chỉ có hai người, liền trầm mặt xuống nói với nữ chủ nhân: “Thập Nhất gia Thập Nhị gia đang uống rượu, sao lại không có ca múa? Hôm nay không phải quán Như Ý của ngưới có vài ca cơ mới tới sao, mau gọi họ đến hát cho nhị vị vương gia nghe đi!”

Tuy nữ chủ nhân biết mỗi lần đám người Thập Nhất đến vốn không có thói quen kêu ca cơ ca múa, nhưng thấy nhị vị đại nhân đã mở miệng, thấy được mối lợi trước mắt, liền vui mừng đi xuống an bài.

Thập Nhất vẫn ngồi yên tại chỗ không hề động đậy, Thập Nhị đứng dậy miễn cưỡng cùng hai vị đại thần kia xã giao một lúc, mới đuổi hai người đó đi, khi trở về nhìn lại, không ngờ Thập Nhất đã say khướt! Nhưng nhớ tới những lời hắn mới vừa nói kia, trong lòng Thập Nhị nhịn không được cảm thấy rất run sợ.

Vừa đi ra ngoài trở về, khi Linh Hi nghe từ trong miệng Thúy Trúc nói Thập Nhất hồi phủ, đã nhiều ngày nàng chưa gặp mặt hắn nên mừng rỡ như điên: “Phải không? Hiện tại chàng đang ở trong viện sao?”

Thúy Trúc thản nhiên liếc nhìn nàng một cái, nói: “Đúng đã trở lại, nhưng mà là vì uống rượu say được người ta đưa về!”

Uống rượu say? Linh Hi khẽ nhíu mày, không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội nhấc váy ra khỏi phòng, đi về phía viện của Thập Nhất.

Vào phòng, quả nhiên nhìn thấy Thập Nhất đang nằm ở trên giường, Tần Minh dẫn theo người hầu hạ, lau mặt lau người, thay đổi y phục, vừa nhìn thấy Linh Hi, vội vàng hành lễ.

Linh Hi nhìn thấy bộ dáng Thập Nhất uống rượu say đến bất tỉnh, nhịn không được cảm thấy rất đau lòng, tiếp nhận chiếc khăn trong tay tỳ nữ: “Để ta làm cho, các ngươi lui xuống trước đi.”

Nàng cẩn thận lau mặt cho hắn, lại vắt khăn ướt chuẩn bị lau người cho hắn. Thật cẩn thận cởi bỏ áo ngoài của hắn, Linh Hi vừa muốn quay đầu lấy chiếc khăn, nhưng nàng bỗng quay phắt lại, gắt gao nhìn vào chỗ cổ áo của hắn – nơi đó mơ hồ có thể thấy được một chút dấu vết hồng hồng, rõ ràng là vết son của nữ tử!

Giống như giữa trời quang bỗng có sấm sét nổi lên, Linh Hi cảm thấy ngay cả hô hấp cũng dừng lại, qua hồi lâu, nàng mới cắn răng tiếp tục cởi trung y cho hắn, nhưng vừa mới đẩy trung y ra, tay nàng bỗng dưng rụt trở về.

Dưới trung y của hắn, ngay chỗ cổ của hắn rõ ràng, rõ ràng là dấu răng đều nhau!

Linh Hi phút chốc đứng bật dậy, cơ hồ phải dùng hết khí lực toàn thân mới đứng vững được, nhìn gương mặt vẫn đang ngủ say kia, nàng cảm thấy vô cùng xa lạ.

Chậm rãi nhắm mắt lại, bắt buộc mình phải trấn tĩnh, hai bàn tay chậm rãi xiết chặt lại rồi buông ra, hồi lâu sau, Linh Hi rốt cuộc mới có khí lực xoay người cầm chiếc khăn tay lên, một lần nữa trở lại bên giường, chậm rãi lau dấu răng trên cổ của hắn.

Thập Nhất ngủ suốt một đêm, bị một cơn đau đầu mãnh liệt đánh thức, vừa mở mắt ra, đầu tiên là nhìn thấy Linh Hi tựa vào cây cột đầu giường, dường như đang ngủ gà ngủ gật.

Thập Nhất chậm rãi nhu nhu cái trán, chậm rãi ngồi dậy, lại lần nữa nhìn về phía Linh Hi, mới phát hiện nàng đang trợn tròn mắt, hiển nhiên không ngủ! Hắn trong lòng nghi hoặc, vươn tay ra nắm vai của nàng.

Sau một lúc lâu, Linh Hi giống như mới hồi phục tinh thần lại, mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía hắn, khuôn mặt tái nhợt tràn ra một chút ý cười: “Chàng tỉnh rồi.”

“Làm sao vậy?” Thập Nhất nhìn nàng,“Cả một đêm nàng không ngủ sao?”

Linh Hi gãi gãi đầu, cười nói: “Không có, không biết sao lại không buồn ngủ chút nào. Ngày hôm qua chàng uống rượu với ai, sao lại say thành như vậy?”


Sau
Loading...