Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí- Quyển .5 . Chương 483


Sau

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Q.5 – Chương 483

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Trong phòng khách, Thập Nhị và Hoàng Phủ Thanh Thần ngồi cùng một chỗ, đang thương thảo một số việc tương lại trong triều, bỗng nhiên có thị vệ từ cửa bước vào: “Tham kiến Cửu gia, Thập Nhị gia.”

Thập Nhị nhìn thoáng qua, đôi lông mày phút chốc cau lại: “Đứng lên rồi nói.”

Thị vệ kia vâng lệnh bước lên, đè thấp thanh âm nói: “Thập Nhị gia, tiểu nhân đã điều tra ra được, người ở bên cạnh Vương phi trong những năm trước khi Vương phi trở về kinh thành, là Tống Dịch Nhiên con trai của Thừa tướng Tống Xuyên của Đại Sở tiền triều, ở quận Lăng Nam, trong một sơn trang vô cùng kín đáo, sở dĩ cần nhiều thời gian mới tra ra được, là vì Tống Dịch Nhiên đã phong tỏa tin tức, tiểu nhân đã cố hết sức, cũng chỉ điều tra được bấy nhiêu thôi.”

Lúc Thập Nhất cùng Linh Hi trở lại phòng khác, vừa đúng nhìn thấy thị vệ đang nói nhỏ vào tai Thập Nhị, sắc mặt Thập Nhị âm trầm, nhưng khóe miệng hình như có ý cười, hàn ý trong ánh mắt khiến người ta không rét mà run.

Linh Hi không nhịn được để tay mình vào lòng bàn tay của Thập Nhất, cảm giác được sự lo lắng trong lòng bàn tay hắn, rồi mới kiên định bước ra.

Thập Nhất hơi nghiêng đầu nhìn nàng, trong ánh mắt dường như có cảm giác bất đắc dĩ: “Xem ra muốn giấu cũng không được.”

Quả nhiên, vừa dứt lời, Thập Nhị lập tức đứng lên đi tới cửa, thấy hai người, cười nhẹ: “Thập Nhất ca, đệ nhớ khi nãy hình như có gặp được Tống Dịch Nhiên, Hộ bộ Thị lang mới được tân phong, đúng không?”

Thập Nhất ngầm bảo Linh Hi vào phòng khách, rồi mới kéo tay Thập Nhị đến chỗ rẽ trên hành lang: “Đệ muốn làm gì?”

Thập Nhị hơi nhíu mày nhìn hắn, đôi mắt thâm thúy chợt lóe lên nhưng cũng chỉ mơ hồ: “Xem ra Thập Nhất ca đã sớm biết rồi?”

Thập Nhất cũng không trả lời, chỉ trầm giọng nói: “Ta chỉ muốn nhắc nhở đệ, tên Tống Dịch Nhiên kia là con trai độc nhất của Tống Xuyên, thân phận rất nhạy cảm, đối với những quan viên Đại Sở quy hàng trong triều, có thể nói việc này sẽ bứt dây động rừng, đệ đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

Trầm mặc một lát, Thập Nhị chỉ thản nhiên cười mỉa một tiếng: “Vậy thì theo Thập Nhất ca, hành động thế nào là thiếu suy nghĩ?”

Sau đó, không đợi Thập Nhất nói thêm gì nữa, xoay người liền đi đến hoa viên.

Đi qua mấy hành lang, đến hoa viên, xa xa, đưa mắt nhìn một cái là có thể thấy hai bóng dáng đang đứng bên hồ giữa khuôn viên.

Nguyệt Nha Nhi đứng tựa vào lan can bạch ngọc, nhìn mặt hồ không hề chớp mắt, vẻ mặt có chút hoảng hốt. Còn Tống Dịch Nhiên đứng phía sau nàng cách vài bước chân, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng dáng của nàng, giống như đang đợi chờ điều gì đó.

Khóe miệng Thập Nhị giữ vững nụ cười mỉa mai, ôm cánh tay, dựa vào cây trụ trên hành lang phía ngoài, cùng đợi động tĩnh của hai người bên kia.

Hồi lâu sau, Tống Dịch Nhiên đột nhiên tiên lên hai bước, dường như mở miệng nói gì đó, còn thân người Nguyệt Nha Nhi rõ ràng run lên, nhưng vẫn không hề có động tĩnh gì khác.

Có hai quan viên từ một hướng khác của hoa viên đi đến, bỗng dưng thấy sắc mặt Thập Nhị không tốt đang đứng dựa vào cột, nhất thời đều kinh sợ, khom người nói:“Tham kiến Thập Nhị gia.”

Một tiếng thỉnh an này rốt cuộc kinh động đến hai người đứng ven hồ, đồng thời quay đầu, trên mặt Nguyệt Nha Nhi chủ yếu là hoàng hốt, rõ ràng còn hiện lên một chút kinh sợ, còn sắc mặt của Tống Dịch Nhiên thì lại thản nhiên hơn, sau khi đối diện với cái nhìn lạnh lẽo của Thập Nhị, vẫn thản nhiên quay đi, chăm chú nhìn Nguyệt Nha Nhi.

Trong chớp mắt, nàng chung quy không biết trong lòng mình đang suy nghĩ gì, chỉ là loạn, một mảnh hỗn độn …..

Cuối cùng Thập Nhị đứng thẳng người, chậm rãi đi về phía hồ, vừa đi vừa nhìn thoáng qua Tống Dịch Nhiên, bước lên vòng tay qua thắt lưng của Nguyệt Nha Nhi, rõ ràng cảm thấy thân người nàng cứng đờ, sức lực trên tay hắn bỗng tăng thêm, cười khẽ một tiếng: “Làm sao vậy? Biết rõ sức khỏe bản thân không tốt còn đứng ngoài đây để bị phong hàn, chẳng phải nàng biết là ta sẽ đau lòng sao?”

Nguyệt Nha Nhi đứng gần bên gian nan nhìn hắn, ánh mắt chợt lóe lên.

Tống Dịch Nhiên đứng phía sau, đúng lúc này lại cười nhạt một tiếng.

Thập Nhị cũng không quay đầu lại, vẫn nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Nguyệt Nha Nhi, còn miệng lại lạnh lùng gọi một tiếng: “Tống đại nhân.”

Tống dịch nhiên cúi đầu hành lễ:“Vi thần tham kiến Thập Nhị gia.”

Thập Nhị cười lạnh một tiếng, dĩ nhiên nhanh chóng bắt lấy vẻ mặt cực kỳ hoảng hốt của nữ tử trước mặt: “Tống đại nhân cùng Sườn phi của bổn vương, dường như có quen biết?”

Tống Dịch Nhiên thản nhiên nói: “Bẩm Thập Nhị gia, vi thần và Bát công chúa .. Sườn phi đã quen biết từ thuở nhỏ.”

“Quen biết từ thuở nhỏ.” Thập Nhị vẫn cười, ánh mắt càng lúc càng lạnh đi, “Nói như vậy, cũng có thể xem là thanh mai trúc mã?”

Nghe vậy, Tống Dịch Nhiên vừa định mở miệng, bỗng dưng Thập Nhị phát hiện tay áo của mình bị ai đó lôi kéo, sau đó truyền đến giọng nói nhẹ nhàng, thản nhiên của Nguyệt Nha Nhi: “Ta và Dịch Nhiên quen biết đã nhiều năm, huynh ấy đối xử với ta rất tốt, những năm qua, cũng đã nhiều lần được huynh ấy chiếu cố, nên ta mới có thể bảo vệ bản thân, ngày ngày đều bình yên.”

“Chiếu cố?” Thập Nhị nhíu mày hỏi ngược lại,“Chiếu cố như thế nào?”

“Thanh Tuyên!” Nguyệt Nha Nhi cầm lấy tay hắn, cúi đầu gọi một tiếng, “Chúng ta hồi phủ, được không?”

Thập Nhị thản nhiên nhìn nàng một cái, đôi mắt cực kỳ thâm thúy và phức tạp, một lúc lâu sau, lại mỉm cười đáp một câu: “Được.”

Đôi mắt Tống Dịch Nhiên trầm xuống, nhìn Nguyệt Nha Nhi.

Thập Nhị xoay người rời khỏi, Nguyệt Nha Nhi bước theo hắn, rồi lướt thật nhanh qua Tống Dịch Nhiên, thấp giọng nói: “Dịch Nhiên, cáo từ.”

Tống dịch nhiên bỗng dưng cong khóe miệng: “Vi thần cung tiễn Vương gia, Sườn Vương phi.”

Lúc thân ảnh hai người rốt cuộc cũng mất hút ở ngã rẽ hoa viên, Tống Dịch Nhiên mới chậm rãi thu hồi tầm mắt, ánh mắt ngập tràn ảm đạm.

“Dịch Nhiên.”

Đột nhiên lúc đó, phía sau truyền đến giọng nói của nữ tử dường như đã từng quen thuộc, Tống Dịch Nhiên quay đầu, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mới giật mình trở lại bình thường, khẽ cười lên: “Đạm Tuyết … À không, Cửu vương phi.”

Đạm Tuyết cười nhẹ, dời tầm mắt, nhìn về phía mặt hồ yên tĩnh kia, hồi lâu sau, mỉm cười thở dài một tiếng: “Dịch Nhiên, cậu thật sự không nên đến.”

“Vậy sao?” Tống Dịch Nhiên khoanh tay, hơi giương khóe miệng lên, “Còn ta thì không nghĩ vậy.”

“Vì sao?”

“Bởi vì bây giờ Nguyệt Nha Nhi đang đi vào con đường không có lối thoát, chẳng qua ta muốn nàng đi con đường đúng đắn.”

Đạm Tuyết khẽ cười một tiếng: “Không đâu.”

Tống Dịch Nhiên hơi hơi nhướng mày nhìn về phía nàng: “Vì sao lại chắc chắn như vậy?”

Đạm Tuyết nhẹ nhàng đi đến trước lan can bạch ngọc, thản nhiên nói: “Ít nhất trước khi cậu xuất hiện, Nguyệt Nha Nhi đã dần học được cách, phải làm như thế nào để tìm được hạnh phúc.”


Sau
Loading...