Chấp Chưởng Thần Quyền

Chấp Chưởng Thần Quyền-Chương 189


Trước Sau

Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 189: Đây Là Số Mệnh.

– Mời ngồi.

Nhìn thấy hai người đến, Diệp Dương Thành chỉ theo lễ tiết đứng dậy cười cười, nâng tay mời hai người ngồi xuống.

Gọi qua người phục vụ, điểm ba ly cà phê, về phần là loại cà phê gì nói thật ra trình độ văn hóa của Diệp Dương Thành không cao, xem không hiểu chữ cái Anh văn, nhưng nghĩ tới một ly tám mươi đồng, cũng không tính là quá kém đi?

Người phục vụ bưng cà phê đi tới, Diệp Dương Thành cũng bắt chước bỏ thêm sữa cùng đường trắng, cầm thìa nhỏ khuấy nhẹ, lúc này mới mỉm cười nhìn Đỗ Nhuận Sinh:

– Hai vị thật đúng giờ!

– Ha ha, đã hẹn trong vòng nửa giờ đến là phải giữ lời thôi!

Đỗ Nhuận Sinh cũng không quanh co, hỏi:

– Không biết nên xưng hô ngài như thế nào?

– Tôi họ Diệp, Diệp Dương Thành.

Diệp Dương Thành cười đứng dậy bắt tay Đỗ Nhuận Sinh, lại nhìn qua người trung niên bụng phệ:

– Như vậy vị này chính là ông chủ nhà máy bên cạnh mà Đỗ tiên sinh đã nói đi?

– Chào anh.

Trên mặt người trung niên lộ vẻ hồ nghi, nhìn Diệp Dương Thành chỉ gật nhẹ đầu, cái giá rất lớn.

Cũng may Diệp Dương Thành không để ý những chuyện như vậy, cười cười ngồi xuống, hai tay chống trên mặt bàn thủy tinh, nói:

– Nói vậy trên đường đến đây hai vị đã nói xong rồi đi? Chúng ta cũng không cần nhiều lời vô dụng, nói thẳng vào chủ đề được chứ?

– Tốt, tốt lắm.

Đỗ Nhuận Sinh liên tục gật đầu:

– Vào chủ đề, vào chủ đề.

– Tôi muốn đầu tư một nhà máy điện tử, cũng chuẩn bị làm ổn áp.

Diệp Dương Thành bưng cà phê uống một hớp, nói:

– Nếu như không để ý, mời hai vị đều tự báo giá quy định của mình đi, nếu thích hợp tôi mua, không thích hợp cũng không tổn thương hòa khí, ý của hai vị như thế nào?

– Đương nhiên, đương nhiên.

Đỗ Nhuận Sinh ngượng ngùng cười nói, đang chuẩn bị mở miệng nói ra giá cả của mình, chợt ngây người, quay đầu nhìn trung niên bụng phệ như đang tìm kiếm cái gì.

Lúc này Ưu Tử bay đến bên cạnh Diệp Dương Thành, nói:

– Chủ nhân, tên mập kia không phải người tốt, vừa rồi hắn đã giẫm lên chân Đỗ Nhuận Sinh!

Nghe được lời nói của nàng, nụ cười trên mặt Diệp Dương Thành không thay đổi, hai tay lại siết chặt…

– Để tôi báo giá trước đi.

Nam tử trung niên ngồi thẳng người, thẳng tắp nhìn Diệp Dương Thành:

– Nhà máy của tôi vẫn còn sản xuất bình thường, hơn nữa vẫn duy trì lợi nhuận bình thường, nhà xưởng 700m2, trang bị sản xuất, khách hàng, cung ứng nguyên liệu, cùng công nhân thuần thục của nhà máy hiện tại, nguyên bộ sáu trăm năm mươi vạn, lại thêm một trăm vạn phí chuyển nhượng.

Bảy trăm năm mươi vạn! Thật sự là công phu sư tử ngoạm!

Diệp Dương Thành thoáng cau mày, lập tức nở nụ cười, cũng không có phản ứng gì, nhìn qua Đỗ Nhuận Sinh:

– Đỗ tiên sinh thì sao? Anh cũng báo giá này sao?

– Tôi…

Đỗ Nhuận Sinh không khỏi chần chờ…

– Hiện tại nhà máy của tôi đã ngừng sản xuất, công nhân cũng đã tản mất.

Sau một phen giãy dụa tâm lý kịch liệt, Đỗ Nhuận Sinh không dám mạo hiểm nâng giá trị thật của nhà máy, sợ dọa Diệp Dương Thành, bất đắc dĩ báo ra giá quy định của bản thân:

– Nhà xưởng 700m2, nguyên bộ trang bị sản xuất, bốn trăm vạn, thấp nhất!

– Ha ha…

Diệp Dương Thành khẽ nở nụ cười, đưa mắt nhìn qua trung niên bụng phệ vẻ mặt khẽ biến, nói:

– Còn không biết vị tiên sinh này họ gì?

– Tôi họ Trương.

Trung niên hiển nhiên phi thường bất mãn với giá cả của Đỗ Nhuận Sinh, trên mặt toát ra vẻ tức giận không hề che giấu.

– Trương tiên sinh phải không?

Diệp Dương Thành gật gật đầu, theo sau nâng tay nói:

– Ngài có thể đi rồi.

– Cái…cái gì?

Họ Trương tưởng mình nghe lầm, sửng sốt một lúc mới cả giận nói:

– Anh cho tôi là đồ chơi sao? Gọi thì đến bảo thì đi?

– Không không không, ngài đừng hiểu lầm.

Diệp Dương Thành lại cười nói:

– Chẳng qua tài chính của tôi có hạn, còn mua không nổi nhà xưởng giá trị sáu trăm năm mươi vạn cộng thêm trăm công nhân thuần thục, đương nhiên, nếu Trương tiên sinh có tin tưởng với công nhân của mình như vậy, cho dù tôi không mua, tin tưởng Trương tiên sinh cũng tìm được Bá Nhạc, đúng không?

Nghe lời nói của hắn, khuôn mặt họ Trương nghẹn thành màu gan heo, nhưng hắn hiểu rõ hiện trạng nhà xưởng của mình hiện giờ, nhìn ra được Diệp Dương Thành thật sự có ý muốn mua nhà máy, ngẩn người sững sờ hồi lâu, chịu thua:

– Bốn trăm hai mươi vạn, giá thấp nhất!

– Ha ha.

Diệp Dương Thành nở nụ cười tự đáy lòng, đứng dây vươn tay phải:

– Như vậy, hợp tác khoái trá.

– Hợp…hợp tác khoái trá!

Đỗ Nhuận Sinh không nghĩ tới Diệp Dương Thành nhanh như vậy đã quyết định chủ ý, sửng sốt hồi lâu mới đứng lên bắt tay hắn, sau đó có chút lúng túng hỏi:

– Như vậy, Diệp tiên sinh không có ý định đi nhà máy nhìn xem sao?

– Đương nhiên phải nhanh chân đến xem.

Diệp Dương Thành cười nói:

– Tôi sẽ đi ngay bây giờ, nếu như thích hợp, buổi chiều đến văn phòng luật sư viết một phần hợp đồng, ngày mai đi làm thủ tục chuyển nhượng sang tên?

– Đương nhiên, đương nhiên!

Đỗ Nhuận Sinh tươi cười liên tục gật đầu.

Mà họ Trương hiển nhiên cũng hiểu tinh túy lời nói “không có địch nhân vĩnh viễn, chỉ có vĩnh viễn lợi ích”, lúc này vẻ mặt tươi cười, không còn chút tức giận.

Ba người ba chiếc xe, sau khi rời khỏi nhà hàng tây Diệp Dương Thành lái xe theo sau hai người chạy đến tây giao cùng công nghiệp viên.

Hơn hai mươi phút sau, ba chiếc xe ngừng lại ở cửa nhà xưởng, sau khi xuống xe họ Trương nói:

– Diệp tiên sinh đi xem nhà máy của Đỗ tổng trước đi, tôi phải về trước xử lý chút việc, sau đó ngài lại đến, có thể chứ?

– Đương nhiên.

Diệp Dương Thành gật đầu cười, đưa mắt nhìn người kia đi tới nhà xưởng kế bên, thẳng đến hắn vào nhà máy mới nhìn qua Đỗ Nhuận Sinh, nói:

– Vậy phiền toái Đỗ tổng.

– Ngài quá khách khí, quá khách khí…

Đỗ Nhuận Sinh gãi đầu, khô khốc nở nụ cười, sau đó đưa tay mời:

– Mời.

Đi theo Đỗ Nhuận Sinh vào nhà xưởng rộng 700m2, Diệp Dương Thành tùy ý quét mắt nhìn một vòng, cả nhà xưởng bị phân tách thành nhiều bộ phận, hai bên cửa hẳn là văn phòng, đi vào bên trong là phân xưởng sản xuất cùng kho hàng nguyên vật liệu, thành phẩm, nói tóm lại bố trí như thế tạo cho người ta cảm giác thật hỗn độn.

Bên trong nhà máy tràn ngập hương vị cổ quái, nhưng hình như Đỗ Nhuận Sinh không hề phát hiện, cứ thế giới thiệu các loại trang bị trong nhà xưởng:

– Đây là trang bị tự động sản xuất tụ điện, đây là máy sản xuất dầu bôi trơn, đây là máy phân loại sản phẩm, đó là máy thử nghiệm điện áp rò rỉ, kia là máy sản xuất cốt lõi tụ điện, đây là dây chuyền sản xuất…

Đi quanh một vòng lớn, nhìn thấy thật nhiều trang bị sản xuất, nghe xong Đỗ Nhuận Sinh giải thích cỗ máy cuối cùng, Diệp Dương Thành chợt hỏi:

– Có phải Đỗ tổng gặp phải chuyện phiền toái gì hay không?

– Ách…

Đỗ Nhuận Sinh sửng sốt, lập tức có chút kỳ quái nhìn Diệp Dương Thành:

– Vì sao Diệp tiên sinh hỏi như vậy?

– Tôi nhìn thấy máy móc ở đây đều còn mới.

Diệp Dương Thành trầm ngâm nói:

– Nhà máy này hẳn mới mở không bao lâu đi? Xem Đỗ tổng thật vội vàng muốn chuyển nhượng nó…

– Nha…

Đỗ Nhuận Sinh giật mình, cuối cùng hiểu được nguyên nhân câu hỏi của Diệp Dương Thành, lập tức có chút xấu hổ gãi đầu nói:

– Nói ra không sợ Diệp tiên sinh chê cười, bản thân tôi từ năm mười bảy đã bắt đầu tiếp xúc việc sản xuất ổn áp, làm đã nhiều năm, đi làm cho người khác cũng vài năm, đầu năm nay chắp vá lung tung hơn bảy trăm vạn mở nhà máy này…nhưng tôi làm người tính khí nóng nảy, tuy rằng kỹ thuật tay nghề không sai, nhưng kinh doanh không tốt, mở hơn sáu tháng chẳng những không kiếm được tiền, còn phải bù lỗ hơn trăm vạn.

Nói tới đây, Đỗ Nhuận Sinh có chút khóc không ra nước mắt nói:

– Nhưng lúc này bên công ty anh tôi cũng gặp phải vấn đề, cần gấp tài chính…tôi, ai!

Hắn nặng nề thở dài, có tiếc nuối cũng có uể oải.

Nghe xong lời kể của Đỗ Nhuận Sinh, Diệp Dương Thành ngoại trừ đồng tình, ánh mắt chợt sáng lên, một thanh niên nhìn qua tính khí có chút cuống nhưng lại ngay thẳng như thế, còn có mười năm kinh nghiệm trong nghề…

– Không biết sau khi Đỗ tổng bán nhà xưởng, dự định sẽ làm gì?

Trong lòng Diệp Dương Thành đã có tính toán, ngoài miệng lại tùy ý hỏi một câu.

– Sau khi bán đi nhà máy, tôi dự định đến công ty của anh tôi làm việc.

Đỗ Nhuận Sinh thở dài, phi thường bất đắc dĩ nói:

– Lần này lỗ mấy trăm vạn, nói thế nào cũng phải trả hết nợ.

– Không có ý định tiếp tục làm điện tử?

Diệp Dương Thành cười dài nói:

– Nếu như Đỗ tổng nguyện ý, chờ sau khi hai nhà xưởng chỉnh hợp khai trương, tới chỗ của tôi làm phó tổng kinh lý đi, chủ quản bên sản xuất, bên tiêu thụ cùng nguyên vật liệu, tôi có thể tự làm, không biết ý của Đỗ tổng như thế nào?

– A?

Đỗ Nhuận Sinh nhất thời trừng lớn mắt, sau đó có chút ngượng ngùng nói:

– Nếu Diệp tổng tin được tôi, tôi đương nhiên không thành vấn đề, nhưng mà…nhưng mà…

– Yên tâm, bên phương diện tiền lương sẽ không bạc đãi anh.

Nhìn bộ dáng ấp úng của Đỗ Nhuận Sinh, Diệp Dương Thành nhớ lại ngày trước khi mình nói tiền lương với lãnh đạo, trong lòng rõ ràng, cười cười nói:

– Tạm định lương tháng một vạn hai, cuối năm tính riêng tiền thưởng, nhưng chúng ta nói trước, nếu phương diện sản xuất có vấn đề, làm sản phẩm không hợp cách, trách nhiệm này anh phải đảm đương!

– Yên tâm đi Diệp tổng!

Đỗ Nhuận Sinh tự tin vỗ ngực:

– Tuy tôi không có thiên phú bên tiêu thụ, nhưng phương diện sản xuất tuyệt đối là cao thủ, chỉ cần Diệp tổng bảo chứng chất lượng nguyên vật liệu, tôi có thể bảo chứng chất lượng thành phẩm!

– Tốt!

Diệp Dương Thành ha ha cười nói:

– Khi ký hợp đồng, thuận tiện lại ký thêm một bản hợp đồng lao động, tiền lương dựa theo tiêu chuẩn tôi đã nói, một tháng một vạn hai, tiền thưởng cuối năm tính khác, đương nhiên nếu trong sản xuất xảy ra vấn đề làm thành phẩm không hợp cách, cũng phải viết vào trong hợp đồng!

– Không thành vấn đề!

Đỗ Nhuận Sinh không hề nghĩ ngợi, liền đáp ứng.

Xem xong nhà máy của Đỗ Nhuận Sinh, Diệp Dương Thành đi qua nhà máy của họ Trương xem xét, trang bị cũng không kém hơn Đỗ Nhuận Sinh bao nhiêu, vấn đề nhỏ nhặt mà thôi.

Cuối cùng xác định chi tiết, ba người trực tiếp lái xe đi vào một văn phòng luật sư trong huyện thành, bắt đầu bôn ba lo thủ tục.

Mãi đến xế chiều, Diệp Dương Thành ký hợp đồng chuyển nhượng với hai nhà máy, hợp đồng phân bốn phần, bên chuyển nhượng cùng bên mua mỗi bên một phần, công ty lưu trữ một phần, còn một phần báo lên cơ quan công an lập hồ sơ đăng ký sử dụng.

Ký xong hợp đồng chuyển nhượng, Diệp Dương Thành lại ký hợp đồng lao động với Đỗ Nhuận Sinh, khi họ Trương nghe được tin tức này, nhất thời trừng lớn mắt, đương nhiên Diệp Dương Thành cũng không biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì.

Ký xong hợp đồng, Diệp Dương Thành đi thẳng tới ngân hàng chuyển khoản, tổng cộng chi ra tám trăm hai mươi vạn nhân dân tệ, đến lúc này hai nhà xưởng điện tử huyện Ôn Nhạc đã trở thành sản nghiệp hợp pháp của Diệp Dương Thành.

Sáng sớm hôm sau đi cùng Đỗ Nhuận Sinh, Diệp Dương Thành mang theo chương trình mới lập của tân công ty cùng bản sao giấy phép kinh doanh của hai nhà xưởng, văn kiện quyết nghị cổ đông, hiệp thương thu mua nhà xưởng chạy tới phân cục công thương huyện Ôn Nhạc, bắt đầu một ngày bận rộn.

Nói tóm lại, cuộc sống tuy rằng bận rộn, nhưng đối với Diệp Dương Thành mà nói thật phong phú, sau khi xin xong thủ tục tại phân cục công thương, Diệp Dương Thành đi cùng Đỗ Nhuận Sinh, nam tử họ Trương đến bái phỏng khách hàng cùng nhà cung ứng nguyên vật liệu cho hai nhà máy.

Vội vàng cả ngày, hôm sau vẫn chưa ổn định, phải tiếp tục làm việc, tìm công nhân, cải tạo nhà xưởng, còn một đống thủ tục cần giải quyết!

Dựa theo lời nói của Đỗ Nhuận Sinh, đây chỉ là bắt đầu.

Mà dựa theo cảm khái của Diệp Dương Thành, đây chính là số mệnh!

Ngay khi Diệp Dương Thành bận rộn chuyện công ty, bề bộn chân không chạm đất, trong phi trường Khánh Châu thị xuất hiện năm người, ba nam hai nữ, sau khi rời khỏi sân bay lên hai xe taxi chạy thẳng đến huyện Ôn Nhạc…

– Chúng tôi đã đến.

Ngồi ở băng sau xe taxi là một nam tử trung niên hơn bốn mươi, mặc đồ thể thao màu xám, sắc mặt bình tĩnh như giếng sâu, cầm di động, thanh âm nghe như hai đá mài ma xát lẫn nhau, khàn khàn chói tai:

– Làm sao tìm được anh?


Trước Sau
Loading...