Chấp Chưởng Thần Quyền

Chấp Chưởng Thần Quyền-Chương 470


Trước Sau

Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 470: Ta Sợ? Buồn Cười.

Lâm Đông Mai nhanh chóng bán hắn hoàn toàn cho Tạ Hiểu Di làm Diệp Dương Thành ngạc nhiên giây lát sau hiểu ra. Diệp Dương Thành thông cảm lý do Lâm Đông Mai nói những lời đó, hắn không hề trách nàng, ngược lại qua đó thấy được nàng quan tâm Lâm Mạn Ny nhiều cỡ nào.

Còn về thân phận ngoài sáng bị lộ thì không ảnh hưởng gì Diệp Dương Thành, sự thật là hắn chưa từng có ý định giữ kín. Như lúc trước Diệp Dương Thành suy nghĩ, cao điệu hợp lý đôi khi đem lại hiệu quả không tệ.

Như bây giờ nghe Tạ Hiểu Di nói, Diêu Tông Mộc trợn tròn mắt, rất giật mình nhìn Diệp Dương Thành đang cười khổ, lại ngó thê tử ngồi bên cạnh cười tủm tỉm nhìn hắn.

Diêu Tông Mộc nuốt nước bọt khan:

– Dương Thành giỏi thật.

– Bản lĩnh lớn nhỏ không phải mấu chốt.

Tạ Hiểu Di cười nói:

– Quan trọng là Dương Thành có tấm lòng Bồ Tát hiếm có. Đông Mai nói với ta hội quỹ Mạn Ny đi làm là Dương Thành bỏ tiền túi ra thành lập đúng không? Gần nửa năm rót vào mấy ngàn vạn hoạt động từ thiện, không vì danh hay lợi, ở thời đại bây giờ người trẻ tuổi như Dương Thành rất hiếm hoi.

Diệp Dương Thành cười khiêm tốn:

– Bá mẫu còn khen nữa thì ta sẽ phổng mũi không thấy đường.

Diệp Dương Thành bưng ly nước trước mặt mình lên rót đồ uống vào, nói với Diêu Tông Mộc:

– Bá phụ, chút nữa ta phải lái xe nên đành lấy trà thay rượu . . .

Diêu Tông Mộc không giỏi giao thiệp nhưng trên bàn rượu thì gã rất hào sảng, đặc biệt hôm nay Tạ Hiểu Di không ngăn cản gã uống rượu, cộng với Lâm Mạn Ny nhăn nhó kêu một tiếng ‘ba’. Tất cả cọng lại, máu dồn lên não, Diêu Tông Mộc liên tục nốc bia. Diệp Dương Thành đành lấy nước trái cây thay rượu uống từng ly với Diêu Tông Mộc.

Trong khi Diệp Dương Thành thuận lợi đổi đề tài thì trong phòng ăn hơi kỳ lạ. Hai nam nhân ngồi, một người cầm nước trái cây, một người cầm ly bia liên tục rót vào bụng. Hai nữ nhân ngồi sát tường, nhỏ giọng nói chuyện.

Tạ Hiểu Di luôn dùng ánh mắt từ mẫu nhìn Lâm Mạn Ny, xem nữ nhi thất lạc nhiều năm của mình. Sau khi mẹ con gặp mặt vẫn không thể giảm bớt tâm trạng áy náy, ngược lại càng đậ đặc hơn.

Vì Lâm Mạn Ny bất giác kể quá khứ lớn lên trong cô nhi viện, lúc nhỏ ăn cái gì, uống cái gì, chơi gì. Có vô số đề tài cho Lâm Mạn Ny nói, nàng cười tươi kể không chán.

Lâm Mạn Ny không biết lời nói vô tâm của nàng khiến Tạ Hiểu Di quyết tâm làm ra một quyết định rất lớn.

Tạ Hiểu Di bưng ly nước chanh, suy nghĩ đắn đo một lúc sau bỗng ngước lên nhìn Lâm Mạn Ny, biểu tình căng thẳng kêu tên nàng:

– Mạn Ny.

Lâm Mạn Ny đang kể cuộc sống trong cô nhi viện ngây ra:

– Dạ?

– Bây giờ hộ khẩu của con ở trong cô nhi viện đúng không?

Tạ Hiểu Di hồi hộp nhìn Lâm Mạn Ny, nhỏ giọng nói:

– Con . . . Có đồng ý chuyển hộ khẩu vào nhà không?

Lâm Mạn Ny giật mình kêu lên:

– A!

Lâm Mạn Ny bối rối liếc hướng Diệp Dương Thành ngồi cạnh mình, không đợi hắn nói gì nàng đã thỏ thẻ:

– Con . . . Con đã tròn mười tám tuổi . . .

Theo quy định pháp luật quốc gia, điều kiện nuôi cô nhi là tuổi chưa tròn muồi bốn tuần tuổi, bên nuôi tròn ba mươi lăm tuổi, không có còn. Lâm Mạn Ny hay vợ chồng Tạ Hiểu Di đều không đủ điều kiện.

Nghe Lâm Mạn Ny trả lời, Tạ Hiểu Di cười chua xót nói:

– Con là con gái ruột của ta, tại sao phải chuyển hộ khẩu bằng cách nhận nuôi?

Tạ Hiểu Di nói câu đó làm Lâm Mạn Ny ngây người. Trước không nói cách này có được không, chỉ nói mấy năm nay sống trong cô nhi viện, Lâm Mạn Ny đã xem nơi đó là nhà mình. Chuyển hộ khẩu là chuyện tốt, dù sao làm như vậy Lâm Mạn Ny sẽ có một mái ấm gia đình, nhưng . . .

Lâm Mạn Ny cúi đầu, nhỏ giọng nói:

– Con . . . Con không chuyển . . .

Giờ phút này, Diệp Dương Thành thấy rõ áy náy tràn ngập trong mắt Tạ Hiểu Di.

Diệp Dương Thành ngạc nhiên giây lát sau cười nói:

– Bá mẫu, Mạn Ny có chuyện hộ khẩu hay không chẳng quan trọng, chủ yếu là nàng chấp nhận gia đình bá mẫu. Có hộ khẩu hay không rất quan trọng sao?

Tạ Hiểu Di kinh ngạc nói:

– Ta . . .

Chấp niệm trong lòng Tạ Hiểu Di sẽ không vì câu nói của Diệp Dương Thành mà biến mất, nàng định nói gì thì bị hắn ngắt lời.

Diệp Dương Thành nói:

– Không giấu gì bá mẫu, lần này ta và Mạn Ny đến đây là có việc muốn nói với bá mẫu, chuyện ta và Mạn Ny kết hôn. Ta định tháng năm đính hôn, chờ quyết định hôn sự rồi nhận thiệp đỏ, hộ khẩu của Mạn Ny sẽ chuyển vào nhà chúng ta. Bây giờ bá mẫu kêu nàng chuyển hộ khẩu sang bên này không có nhiều ý nghĩa.

Diệp Dương Thành nói nhẹ nhàng, giọng diệu kiên quyết làm Lâm Mạn Ny đỏ mặt cúi đầu.

Tạ Hiểu Di, Diêu Tông Mộc ngạc nhiên nghe Diệp Dương Thành nói. Không khí trong phòng lặng im hơn mười giây sau đó vui vẻ trở lại.

Tạ Hiểu Di cười toe toét, gật đầu, nói:

– Là ta quá cố chấp, không dời thì thôi, chờ có dịp ta sẽ cùng bá phụ của ngươi chọn ngày lành đính hôn.

Diệp Dương Thành không có ý kiến, mỉm cười đồng ý:

– Vâng!

Diệp Dương Thành trịnh trọng nhìn Lâm Mạn Ny, ho khan vài tiếng, biểu tình nghiêm túc hỏi:

– Mạn Ny đồng chí, Diệp Dương Thành đồng chí trịnh trọng xin đính hôn với nàng, xin hỏi có phê duyệt không?

Mặt Lâm Mạn Ny đỏ rực như quả táo, nhăn nhó, nhỏ giọng khẽ ừ. Lâm Mạn Ny biểu hiện thẹn thùng làm Tạ Hiểu Di, Diêu Tông Mộc ôm bụng cười, tiếng cười to tràn ngập vui sướng và an ủi.

Trong không khí nhẹ nhàng, thoải mái, Diệp Dương Thành nói mấy câu quyết định việc đính hôn cùng Lâm Mạn Ny. Từ đính hôn vào tháng năm đổi sang giữa tháng bảy hoặc cuối tháng tám.

Bởi vì hai nhi nữ của Tạ Hiểu Di, Diêu Tông Mộc còn đi học, đệ đệ ruột Diệp Cảnh Long của Diệp Dương Thành và bạn gái cũng bận học. Từ giữa tháng bảy đến cuối tháng tám là lúc bọn họ nghỉ hè, tránh cho vì nguyên nhân nào đó mà không đến tham gia tiệc đính hôn được.

Diệp Dương Thành không muốn tiệc đính hôn của mình để lại chút tiếc nuối nào, hắn cố gắng biến nó hoàn mỹ nhất.

Ngồi trong nhà hàng đến ba giờ chiều, mẹ con Lâm Mạn Ny, Tạ Hiểu Di đã rất thân thiết. Lâm Mạn Ny còn kêu Diêu Tông Mộc cha ngọt xớt.

Chính thức xác định quan hệ xong Diệp Dương Thành định ở khách sạn nhưng bây giờ không còn cớ gì, đành hứa buổi tối đi Diêu gia ngủ. Tạ Hiểu Di còn hứa đêm nay từ Diêu Tông Mộc xuống bếp nấu bữa tối phong phú cho Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny.

Còn về việc làm như vậy có khiến thân bằng bạn tốt Diêu gia phản ứng dây chuyền hay không thì không đáng lo, vì quá khứ của Tạ Hiểu Di không phải bí mật giâu kín, đa số người đều biết chút ít tình huống trước khi hai người kết hôn.

Hiện giờ con gái ruột của Tạ Hiểu Di tìm thân, nói theo lời Diêu Tông Mộc là nữ nhi của lão bà lão Diêu ta thì tức là nữ nhi của lão Diêu ta, ai dám nói ra nói vào?

Chẳng những thế, Diêu Tông Mộc còn quyết định ngay tối nay không chỉ ăn bữa tiệc phong phú, còn kêu hết thân bằng bạn tốt trong nhà đến, làm bữa tiệc lớn xác định quan hệ.

Diêu Tông Mộc ra quyết định, Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny không cảm giác cần quyết tâm bao nhiêu, nhưng Tạ Hiểu Di sống với gã hai mươi năm lại biết rõ gã có quyết định đó phải gánh áp lực tâm lý lớn cõ nào.

Năm xưa Tạ Hiểu Di, Diêu Tông Mộc kết hợp với nhau, họ hàng Diêu gia từng phản đối dữ dội. Diêu Tông Mộc là người không giỏi ăn nói, một cuâ không hợp bị người nói nghẹn lời thế là dùng nắm đấm thay lời muốn nói.

Giờ hai mươi năm qua đi, quan hệ thân thích cứng ngắc đã được sửa chữa, lần này mời bọn họ đến ăn cơm chắc cũng không dám nói gì. Nhưng đây là cửa ải khó khăn cho Diêu Tông Mộc, nhiều áp lực thường do bản thân đặt ra với mình.

Diêu Tông Mộc quyết định như vậy có thể thấy gã chịu gánh nặng tâm lý lớn cỡ nào.

Tạ Hiểu Di nhìn chồng mình, lòng nàng vô cùng cảm động, siết chặt tay với Diêu Tông Mộc.

Mặc dù Diêu Tông Mộc cứng đầu thật, khúc gỗ thật, không giỏi giao thiệp với người, nhưng gã là một nam nhân đúng đắn. Trong mắt Tạ Hiểu Di thì Diêu Tông Mộc là nam nhân có thể chắn gió che mưa cho nàng. Chỉ mỗi ưu điểm này là đủ, những khuyết điểm khác có đáng là khuyết điểm không?

Diệp Dương Thành không chú ý những chuyện xảy ra sau lưng mình, hắn không có sở thích rình ngó, huống chi là vợ chồng già thân mật?

Xác định điểm dừng chân tối nay là Diêu gia xong Diệp Dương Thành không nói gì thêm, thanh toán mọi chi tiêu nguyên tầng hai. Bốn người Diệp Dương Thành đi ăn cơm chưa phải lúc đông người nhất, nguyên tầng hai, bao gồm phòng của Diệp Dương Thành chỉ khoảng sáu bàn.

Nhà hàng này đẳng cấp bình thường, chi phí không quá mắc. Chi phí sáu phòng cộng lại hơn bốn ngàn nguyên, Diệp Dương Thành rất vừa lòng kết quả này.

Thanh toán tiền xong Diệp Dương Thành cầm sáu hộp vật phẩm bảo sức khỏe đi ra cửa nhà hàng, lại bỏ túi vào cốp xe, lái xe đến trước cửa.

Diêu Tông Mộc bỗng rống to:

– A!!!

– Gâu gâu!

Nhung Cầu tội nghiệp sủa, nó cuộn thân thể to lớn trong góc, bộ dáng rất đáng thương như biểu đạt với mọi người là: Không phải ta hù hắn, tại hắn nhát gan quá.

Đúng là Diêu Tông Mộc bị Nhung Cầu ngồi sau ghế hù sợ chết khiếp, gã rống to rồi thụt lùi ba bước, khó khăn lắm mới đứng vững người.

Diêu Tông Mộc bình tĩnh lại, mặt trắng bệch hỏi:

– Con chó này là . . .

– Đây là thú cưng của Diệp Dương Thành.

Lâm Mạn Ny cố nén ý cười trả lời:

– Nó không cắn người, rất đáng yêu.

Diêu Tông Mộc run rẩy nói:

– Ta . . . Ta ngồi ghế trước vậy.

Diêu Tông Mộc không hề che giấu nôi sợ, gã chạy tới kéo cửa ghế phụ lái ra, Tạ Hiểu Di và Lâm Mạn Ny chưa kịp nói gì gã đã ngồi vào, đóng cửa xe lại.

Diêu Tông Mộc phản ứng kịch liệt, Tạ Hiểu Di nhỏ giọng giải thích rằng:

– Lúc nhỏ ba của con bị chó rượt đến sợ, có mấy lần bị cắn vào chân.

– Ồ.

Nghe mẫu thân Tạ Hiểu Di giải thích Lâm Mạn Ny hiểu ra, gật gù nói:

– Ám ảnh tâm lý, trong tâm lý học gọi là chứng sợ chó. Ba nên đi khám bác sĩ tâm lý.

Lâm Mạn Ny nói chuyện không hề nhỏ giọng chút nào, Diêu Tông Mộc ngồi trên ghế phụ lái nghe rõ ràng. Nếu người khác xem thường gã thì thôi, bị nữ nhi coi thường . . .

Diêu Tông Mộc mở cửa xem, cao giọng nói:

– Mạn Ny, đừng nghe mẹ con nói bậy, ta lớn như vậy sao có thể sợ chó?

Diêu Tông Mộc vào hàng ghế sau, Diệp Dương Thành thấy rõ gã nhắm tịt mắt, cơ thể run run.

Diệp Dương Thành thiện ý nhắc nhở:

– Bá phụ, nếu thấy sợ thì ta có thể . . .

Nghe Diệp Dương Thành nói Diêu Tông Mộc như bị đạp đuôi nhảy cẫng lên:

– Ta sợ? Buồn cười!

Diệp Dương Thành, Tạ Hiểu Di, Lâm Mạn Ny ngạc nhiên nhìn Diêu Tông Mộc bỗng nhiên xoay người ôm lấy đầu to của Nhung Cầu.

Chụt chụt chụt!

Diêu Tông Mộc hôn mạnh Nhung Cầu ba cái, gã ngẩng đầu lên, miệng dính đầu lông chó kiêu ngạo nói:

– Ai bảo ta sợ chó?

– . . .

Diệp Dương Thành, Lâm Mạn Ny, Tạ Hiểu Di liếc nhau, vai run run.

– Ha ha ha ha ha ha!

Tiếng cười to giòn giã vang vọng khắp đường cái.

Cuối cùng Diêu Tông Mộc vẫn ngồi xuống ghế lái phụ, Lâm Mạn Ny ngồi bên cạnh Nhung Cầu, thường thường đưa tay đùa với nó để hóa giải khẩn trương khi về “nhà”, vài người trên xe thỉnh thoảng lại trò chuyện, trong lòng mang theo không ít tâm sự.

Diêu gia nằm tại khu Tây Thành trấn Thành Quan Long Hóa, không phải tiểu khu, mà nằm trên đường phố khá cũ, là một ngôi nhà cao bốn tầng, đó là nhà của Diêu Tông Mộc cùng Tạ Hiểu Di.

Ở thời đại bây giờ, chỉ là một chiếc Audi bình thường không đến nỗi làm người chú ý, nhưng nếu xe này có quan hệ đến người quen của họ, như vậy sẽ có thật nhiều đầu đề, miệng của tam cô lục bà thật sự rất ít nhàn rỗi.

Diệp Dương Thành hiển nhiên đã nghĩ qua vấn đề này, vốn ý tứ của hắn cho xe dừng cách Diêu gia xa một chút, điệu thấp cùng Diêu Tông Mộc với Tạ Hiểu Di về nhà, nhưng Diêu Tông Mộc lại lắc đầu, nói thẳng:

– Con rể Diêu gia lái chiếc xe thôi có gì đâu?

Nghe vậy Diệp Dương Thành chỉ có thể gật đầu đáp ứng, sau đó trực tiếp cho xe dừng ngay cửa, đợi khi Diêu Tông Mộc cùng Tạ Hiểu Di bước xuống trước, mấy hàng xóm bên cạnh Diêu gia liền ghé mắt nhìn, thì thầm không biết đang nói gì.

Nhưng bất kể là Diệp Dương Thành hay là Diêu Tông Mộc, đối với tình huống này đã sớm có chuẩn bị, không hề cảm thấy ngoài ý muốn, mà Diêu Tông Mộc nét mặt tỏa sáng chào hỏi vài người hàng xóm…

Tạ Hiểu Di không ngăn cản hành động của Diêu Tông Mộc, nàng cũng nhìn hàng xóm gật đầu mỉm cười, nhưng không nói thêm lời gì, trực tiếp mang theo Diệp Dương Thành cùng Lâm Mạn Ny vào nhà, lưu lại một mình Diêu Tông Mộc đứng bên ngoài trò chuyện với hàng xóm chung quanh.

– Lão Diêu, hai người trẻ tuổi là ai vậy?

Một nữ nhân trung niên ở cách vách đi tới trước mặt Diêu Tông Mộc, đánh giá xe của Diệp Dương Thành, liền lên tiếng hỏi, mọi người đều thật hiếu kỳ, có người có thể khống chế thật tốt, nhưng có người thật khó làm được, thật hiển nhiên nữ nhân này thuộc loại thứ hai.

– Phải đó lão Diêu, trước kia chưa từng gặp qua hai người trẻ tuổi kia đâu.

Lại một nam nhân hơn ba mươi đi tới, nghe nữ nhân lên tiếng hỏi, cũng hỏi một câu:

– Thân thích sao?

– Ha ha, cô gái kia là con gái của tôi, mà thanh niên kia là vị hôn phu của con bé.

Diêu Tông Mộc cũng không nghĩ che lấp chuyện gì, giờ phút này nghe họ hỏi cũng không chút kiêng dè, trực tiếp cười a a đáp:

– Nhi đồng đi lạc năm đó của tiểu Tạ tìm được rồi, đêm nay tới nhà tôi uống rượu ah.

– A, chính là cô con gái mà tiểu Tạ thường hay nói sao?

Nữ nhân trung niên chợt nói:

– Được nha lão Diêu, hai vợ chồng anh làm việc thật bí ẩn, vô thanh vô tức tìm được con gái về rồi, chúc mừng chúc mừng…

– Cảm ơn cảm ơn…

Diêu Tông Mộc hớn hở cười nói:

– Về nhà nói với chồng chị một tiếng, đêm nay qua nhà tôi uống rượu, ác, tam cô, nhà cô có thân thích hình như chuyên nhận thầu làm tiệc rượu?

– Có có.

Trung niên nữ nhân xưng là tam cô dời ánh mắt khỏi chiếc Audi, gật gật đầu:

– Sao vậy? Đêm nay anh muốn mở tiệc?


Trước Sau
Loading...