Đấu Phá Thương Khung

Đấu Phá Thương Khung-Chương 1066


Trước Sau Sau

Đấu Phá Thương Khung

Chương 1066: Không Chịu Nổi Một Kích

Cỗ lực lượng linh hồn vô hình đó xoay quanh thân thể của Thiên Hỏa tôn giả, mà xung quanh thân thể hư ảo của hắn cũng không ngừng nổi lên từng trận dao động kỳ dị, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về Băng Phù đang kinh hãi. Hắn cũng không nói chuyện, thân hình vừa động thì đã biến mất đi, mà ngay khoảng khắc hắn biến mất thì Băng Phù nhất thời trong lòng lạnh như băng, nhanh chóng lui về sau rồi cao giọng quát:

– Bị bằng hữu kia, lão phu là trưởng lão Băng Hà cốc – Băng Phù, chuyện hôm nay không có liên can với ngươi. Mời nhìn mặt mũi của Băng Hà cốc mà đừng nhúng tay, Băng Hà cốc chúng ta sau này tất sẽ trả lễ!

Trong giọng nói của Băng Phù khó có thể che giấu chút kinh hoảng. Đột nhiên xuất hiện một cường giả bát tinh Đấu Tông thế này cơ hồ làm cho tình thế ở đây đã nghịch chuyển, mà cho dù hắn nghĩ thế nào thì cũng không thể nghĩ ra vì sao một tên tiểu tử còn trẻ tuổi thế kia lại có trợ thủ như vậy.

– Băng Hà cốc? Tưởng rất giỏi sao? Bằng vào các ngươi thì còn chưa đủ để lão phu phải sợ đâu.

Sau khi Băng Phù phát lên thì đột nhiên không gian hơi dao động một chút, Thiên Hỏa tôn giả đột nhiên quỷ dị xuất hiện trước mặt hắn, người này cười một cái rồi tung một chiêu nhẹ nhàng ra.

Một chưởng này nhìn như vô lực nhưng Băng Phù lại cảm giác được vô cùng nguy hiểm. Đấu khí trong cơ thể hắn giờ phút này đều bạo phát ra, hàn khí nồng nặc lượn lờ rồi ngưng tụ ngoài thân thể thành một bộ áo giáp hàn băng, cả áo giáp đều trong suốt sáng lên, nhìn như có vẻ yếu ớt nhưng lực phòng ngự lại mạnh vô cùng.

Đương nhiên, cái mạnh này trong mắt Thiên Hỏa tôn giả không đáng giá nhắc tới. Tuy nói hôm nay hắn chỉ có thực lực của bát tinh Đấu Tông, nhưng nhãn lực vẫn là của Đấu Tôn năm đó, một tên lục tinh Đấu Tông còn chưa đủ để hắn coi trọng.

Ầm!

Một chiêu nhẹ nhàng như không có gì chạm nhẹ trên bề mặt cái áo giáp bằng băng của Băng Phù, một cỗ lực lượng linh hồn như cơn hồng thủy dâng lên ầm ầm chạy ra.

Răng rắc!

Dưới cỗ lực lượng linh hồn này thì cái băng giáp kia không hề có tác dụng gì, chỉ một chiêu mà đã tạo thành vô số khe nứt ở trên bề mặt, sau đó trực tiếp nổ một tiếng tan tành ra!

Phốc!

Băng giáp bị vỡ, sắc mặt Băng Phù trong nháy mắt trắng bệch ra, một bụm máu tươi mang theo hàn khí phun ra, sau đó thân hình chợt lui ra sau.

Sau khi lui ra sau thì khuôn mặt Băng Phù trở nên dữ tợn, hai mắt hắn đỏ bừng nhìn về Thiên Hỏa tôn giả, chợt quát lên:

– Băng Hạc, dẫn người giết tiểu tử kia!

Băng Hạc cách đó không xa khi nghe được tiếng quát này thì cũng từ trong nỗi kinh hãi vì sự xuất hiện của Thiên Hỏa tôn giả mà bừng tĩnh lại. Hắn chỉ đành cắn răng một cái, vung tay lên rồi ra lệnh cho mấy chục đệ tử Băng Hà cốc ở phía sau:

– Tất cả lên cho ta, không tiếc bất cứ giá nào bắt lấy Ách Nan Độc Nữ, giết chết tiểu tử kia cho ta!

Nghe vậy thì mấy chục đệ tử Băng Hà cốc hồi hộp nhìn thoáng qua Thiên Hỏa tôn giả ở giữa không trung, sau đó lại nhìn sang trận chiến ở bên hẽm núi cạnh bên. Ở đó thì Băng Nguyên đang chống đỡ lại công kích của Địa Yêu khôi, có vẻ cực kỳ nguy hiểm, căn bản sẽ không có chú ý sang biến cố bên này.

– Còn không ra tay?


Trước Sau Sau
Loading...