Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 330


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 330: Bị Thương

Thời điểm mọi người đang bận rộn.

Bạch Tuyết và Ức Ức cũng không có rãnh rỗi, họ cũng rất vội vàng.

Từ buổi tối hôm qua, sau khi rời khỏi nhà ông ngoại, họ gần như là một đêm không nghỉ ngơi.

Ức Ức và Niệm Niệm cũng biết mẹ đang lo lắng cho ông ngoại, cho nên cũng hết sức cố gắng đi tìm ông ngoại, quả nhiên có công mài sắt, có ngày nên kim.

Họ đi theo yêu khí, cuối cùng khi đến trong vườn thú thì lại biến mất không thấy gì nữa.

“Mẹ, Đại Vương Phi là một người phụ nữ giảo hoạt, có thể ẩn thân ở trong vườn thú, nơi này tất cả đều là động vật, cơ hồ không phân biệt được nguồn gốc yêu khí đền từ nơi nào?”

“Vậy làm sao bây giờ? Các con nói cô ta có thể giấu ông ngoại con đi rồi hay không?” Bạch Tuyết tò mò hỏi.

“Không biết, trên người ông ngoại không có yêu khí, bà ta sẽ không giấu ông ngoại đi.” Niệm Niệm nói.

Ức Ức thâm thúy nhìn vào vườn thú đen thùi lùi trước mặt, trong lòng suy nghĩ: chỉ là, nơi này thật sự là nơi che giấu thân phận tốt nhất.

“Con trai, có cách nào tìm được người phụ nữ kia hay không?” Nghĩ đến việc ba cô bị Đại Vương Phi bắt cóc, trong lòng Bạch Tuyết lại càng gấp gáp, trong lòng ghê tởm, lại có thể xuống tay với người già, quá hèn hạ.

Hận không thể lập tức tìm được người phụ nữ ghê tởm đó rồi hung hăng dạy dỗ cô ta.

“Không có cách. Mẹ, chúng ta chỉ có một mảnh nhỏ một mảng nhỏ tìm. Chỉ cần bà ta không đi, nhất định có thể tìm được chỗ bà ta ẩn thân.” Ức Ức rất tự tin nói, mặc dù như vậy sẽ rất chậm, nhưng mà, nhất định có thể tìm ra được.

“Được, nghe theo các con. Niệm Niệm, Ức Ức chúng ta đi đến tiệm trước mặt để ăn khuya, sau đó sẽ trở lại tìm người phụ nữ kia.” Bạch Tuyết mỗi tay dắt một đứa con trai đi về phía cửa hàng tiện lợi 24h Kim Đắc Lợi.

Sau một tiếng.

Bạch Tuyết, Ức Ức và Niệm Niệm từ bên trong đi ra.

Họ đi tới một góc hẻo lánh, Ức Ức sử dụng pháp thuật đưa mẹ đi vào.

Mặc dù chỉ trong thời gian một cái nháy mắt, Bạch Tuyết đã đứng ở trong vườn thú rồi, trước đó cô vẫn còn đứng ở bên ngoài vườn thú.

“Con trai, nếu như vậy, chúng ta đi nơi nào cũng đều không cần trả tiền rồi.” Bạch Tuyết vui đùa nói.

“Hì hì…… Đó là đương nhiên, chỉ là đầu tiên là mẹ muốn đi nơi nào? Bởi vì mới vừa rồi trong đầu mẹ đang suy nghĩ đi đến nơi này. Cho nên Ức Ức mới có thể giúp mẹ đi vào. Nếu như mới vừa rồi trong đầu mẹ nghĩ không phải là đi vào bên trong vườn thú, vậy thì không phải nhất định sẽ là nơi này đâu? Hi hi……” Ức Ức vì điều chỉnh không khí, cố ý nói như vậy.

Nếu như mẹ cậu nghĩ đến chỗ khác, cậu cũng sẽ không sử dụng pháp thuật.

“À? Pháp thuật kia vẫn có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm đi, ngộ nhỡ con đưa mẹ vào trong động cọp, mẹ sẽ không ra được!” Bạch Tuyết cười ha hả nói.

Cô biết con trai là vì điều chỉnh tâm tình của cô, cố ý đùa giỡn với cô. Cô cũng không thể làm gì khác hơn là cười giỡn nói mấy câu với con trai.

Ba người bọn họ thương lượng rồi quyết định bắt đầu lục soát từ phía đông, bởi vì phía đông có dấu hiệu của yêu khí đậm nhất.

Ba mẹ con họ đi tới phía đông vườn thú đầu tiên, nơi này là vườn bách điểu (vườn chim).

Thế giới chim.

Có vẻ như mặt trăng cũng đang giúp đỡ bọn họ vậy, vốn là bầu trời đêm đen nhánh, không có một chút ánh sáng, bọn họ chỉ có thể mượn ánh sáng yếu ớt trong vườn thú để truy tìm.

Lúc này.

Ánh trăng từng chút từng chút chui ra từ trong mây đen, đầu tiên lộ ra một vầng trăng nhỏ, giống như là miệng đang mỉm cười mà đóng chặt lại. Khóe d:dlequydon miệng của nó nhếch lên, từ từ trở nên to lớn từng chút từng chút một……

Ánh trăng bắt đầu trở nên to lớn hơn, tạo thành một hình vòm.

Dù vậy, mặt trăng giống như vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục chui ra ngoài, cho đến khi biến thành một nửa hình tròn.

Theo ánh trăng sáng xuất hiện, bên cạnh nó cũng một ngôi sao sáng chầm chậm thức tỉnh, làm cho bóng đêm đen thùi tăng thêm màu sắc tươi đẹp.

Ánh trăng trắng bạc chiếu xuống mặt đất, cũng chiếu sáng chỗ của Bạch Tuyết ở vườn thú. Khắp nơi đều có tiếng kêu của thê lương bi ai dế mèn. Mùi thơm của bóng đem tràn ngập trên không trung, hơi thở đặc thù man rợ của động vật cũng tràn ngập khắp không trung, dệt thành một cái lưới cá mềm mại, gắn toàn bộ cảnh vật và động vật cũng vào bên trong.

Ánh mắt đều thấy được những cái lồng được khoác lên lưới mềm mại, dù là từng cọng cây ngọn cỏ, từng cánh hoa, từng con vật đều không phải là giống như ban ngày, bọn họ đều thấy mơ hồ, màu sắc hư ảo, mỗi một dạng ẩn núp cũng rất tỉ mỉ, cũng bảo vệ bí mật của nó, khiến cho người khác có một loại cảm giác như mộng như ảo.

Chim trong vườn bách điểu rất yên tĩnh.

Trước kia khi cùng bọn nhỏ tới đây dien;danlequydon vui chơi, nơi này toàn là tiếng chim hót ríu rít, còn có tiếng ca hát thanh thúy của vẹt, rất mỹ diệu (đẹp).

Thì ra là chúng cũng có một mặt yên tĩnh như vậy, tựa như chúng ta vậy, ban ngày bận rộn, buổi tối thì nghỉ ngơi.

Ức Ức cẩn thận khống chế yêu khí, Bạch Tuyết và Niệm Niệm theo sát phía sau, nhìn không chớp mắt xem thử yêu khí phía trên có thay đổi hay không? Bọn họ từng bước từng bước đi đến đám hoa gần chỗ tổ chim trước mặt.

Trên cây cũng có rất nhiều tổ chim, có thể nói nơi này là thế giới của chim, chỗ nào cũng có chim nhỏ.

“Mẹ, nơi này không có, chúng ta tiếp tục đi.” Ức Ức nhỏ giọng nói, lo lắng sẽ phá vỡ yên lặng của nơi này.

“Ừ.” Bạch Tuyết đồng ý thật thấp một tiếng, sau đó mang theo con trai đi tới bên cạnh vườn đà điểu lớn.

Nơi này có rất nhiều đà điểu, nếu lqd như là ban ngày bọn chúng sẽ cổ thật dài ra, mông to cong lên, bước chân nhàn nhã bước đi ở trên cỏ xanh.

Vậy mà, lúc này, bọn chúng cũng đều ở yên lặng nghỉ ngơi.

Bạch Tuyết bọn họ lo lắng đánh thức bọn họ, vẫn là thận trọng cầm bắt yêu khí từ chung quanh bọn họ đi qua.

Ra khỏi đà điểu vườn, chỉ số yêu khí lúc này là 400.

Bọn họ lại đi đến khu vui chơi cá heo.

Chỉ số yêu khí từ từ giảm xuống, lúc này còn 380.

Sở dĩ Ức Ức từ từ kiểm tra, chủ yếu vì chỉ số yêu khí cũng không phải là chính xác 100%, chỉ có một phạm vi nhất định.

Giả sử nếu như chỉ số yêu khí ở hơn bốn trăm, thì chỉ biết yêu nữ núp ở trong vườn thú, nhưng mà về phần vị trí cụ thể nào trong vườn thú, cũng không biết.

Cho nên chỉ có kiểm tra từng chút từng chút một, nhất định sẽ tìm được chỗ ẩn thân của Đại Vương Phi.

Sắc trời đã bắt đầu sáng dần lên, Bạch Tuyết chỉ có thể đưa con trai rời đi.

Bọn họ đang định đặt một cái phòng ở khách sạn dien;;danlequydon trước mặt, chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt, một đêm cũng không ngủ, cô đau lòng nhìn hai đứa con hiểu chuyện của mình.

“Niệm Niệm, Ức Ức, mẹ không tốt, không chăm sóc tốt cho các con! Còn để cho các con đi theo mẹ ra ngoài tìm ông ngoại……”

“Mẹ, sao mẹ lại như vậy. Tụi con thật vui mừng khi cùng mẹ tìm ông ngoại, ông ngoại rất thương tụi con, ông ngoại bị người phụ nữ ghê tởm đó bắt cóc, tụi con cũng rất khổ sở, cho nên chúng ta sẽ cùng cố gắng tìm ông ngoại, nhất định sẽ cứu được ông ngoại ra.” Niệm Niệm rất săn sóc nói.

Bạch Tuyết rất vui mừng, ba đứa con đều rất hiểu chuyện, cũng rất ngoan.

Cô cầm điện thoại trong khách sạn lên muốn gọi một ít đồ ăn dinh dưỡng cho tụi nhỏ, bọn họ ăn cơm, chuẩn bị ngủ, bởi vì ban đêm còn phải đi.

Thật tốt khi trước khi ra cửa, cô đã mang theo thẻ vô hạn của chồng, không cần phải lo lắng không có tiền xài.

Nghỉ ngơi một chút, sau đó mỗi người tắm một cái rồi nghỉ ngơi.

Bên kia, Lang Vương và Đoan Mộc còn có Tiểu Trí đều đã tới nơi.

Mẹ Tiểu Trí đã nấu cơm xong.

Mặc dù không là cá lớn hay thịt heo, nhưng mà d;danlequydon ăn cũng rất ngon miệng, đều là món ăn gia đình.

Đặc biệt là Đoan Mộc, anh rất thích ăn, anh thường ăn bữa tiệc lớn, loại món ăn gia đình này có một hương vị khác.

“Dì, về sau con sẽ thường tới đây ăn cơm dì làm.” Đoan Mộc cười ha hả nói.

“Không thành vấn đề, chỉ cần con không ghét bỏ diendan;lequydon cơm dì làm, đừng ăn không ngon là được. Ha ha……” Mẹ Tiểu Trí vui vẻ cười nói.

“Con rất thích ăn món ăn gia đình dì làm, ăn quá ngon rồi.”

Lang Vương ăn cơm không nói, săn sóc gắp thức ăn cho Thiên Tầm, thấy Đóa Đóa ở một bên, trong lòng bỗng một ý nghĩ.

Tiểu Long Nữ đã không còn, người sống sót chính là Đóa Đóa.

“Bảo bối, đưa cái này cho Đóa Đóa ăn đi.” Lang Vương dùng một chén nhỏ gắp một chút thức ăn đưa cho Thiên Tầm.

Thiên Tầm nhận lấy chén nhỏ đi tới chỗ Đóa Đóa.

“Đóa Đóa, ngoan, những thứ này cho cô ăn.” Thiên Tầm đưa chén nhỏ thả vào khóe miệng Đóa Đóa.

Đóa Đóa cúi thấp đầu, khe khẽ gật đầu, không có nhìn Thiên Tầm!

Cô rất khổ sở, phát hiện ra chính mình làm thành ra như vậy cũng oán mình.

Ban đầu nếu như không đi trêu chọc Lãnh Dạ, làm sao lại biết anh là Lang Vương!

Ban đầu nếu như không phải là thích Lãnh Dạ, làm sao lại đi bắt cóc Bạch Tuyết!

Ban đầu nếu không bắt cóc Bạch Tuyết, làm sao cô lại biến thành heo!

Lang Vương là đang thương hại cô sao? Hay là đang bố thí thức ăn cho cô?

Bây giờ cô là heo, ngay cả nghĩ đến no bụng cũng đều phải dựa vào người khác!

Một giọt nước mắt rơi xuống, rớt vào trong chén.

“Đóa Đóa, ăn đi, rất thơm.” Tay Thiên Tầm nhẹ nhàng vuốt ve đôi tai của Đóa Đóa.

Sau khi ăn xong, Tiểu Trí và mẹ của cậu cũng đứng ở ngoài cửa nhìn Lang Vương và Đoan Mộc lái xe đi, mới lưu luyến không rời trở lại trong nhà.

Mẹ con hai người nhìn thấy phòng ốc diend;lequydon lớn như vậy, trong lòng rất cảm kích. Bọn họ đã gặp được người tốt.

Mẹ Tiểu Trí dặn dò Tiểu Trí đi học cho giỏi, lúc không có chuyện gì làm thì đi đến quán bar làm việc.

Tiểu Trí thành kính gật đầu một cái.

Vậy mà, sau khi ăn xong, Đóa Đóa vẫn nằm ở ban công, thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn bầu trời một chút.

Trong lòng yên lặng mong mỏi anh trai nhanh trở lại một chút.

Lúc này, cô chưa bao giờ nghĩ muốn quyền le;quydon thế tiền bạc nữa, cô chỉ muốn trở lại bên cạnh anh trai. Nếu như…… Có thể, cô muốn cầu xin Lang Vương biến cô trở lại như cũ.

Cái ý nghĩ này, làm đầu cô bồi hồi suốt cả ngày hôm nay ——

Nhưng lại chậm chạp không dám nói ra, đáng thương là hiện tại cô liên tục nói tiếng heo, quyền lợi nói tiếng người cũng không có!

Nếu như nhìn thấy anh trai…… Muốn gọi một tiếng anh trai…… Đều là hy vọng xa vời!

Khổ sở vừa muốn khóc, quay đầu lại nhìn mẹ Tiểu Trí một chút, bọn họ đã lên lầu đi dọn dẹp phòng ngủ.

Cô đi đến bên cạnh điện thoại, cật lực nâng thân thể lên, tựa vào bên cạnh bàn điện thoại, đồng thời di chuyển hai chân trước mặt, dùng một ngón chân cẩn thận quay số điện thoại.

Lúc theo Tiểu Trí mẹ tới nay cô vẫn ở trên biển, nơi đó không có điện thoại, có lúc cô thật muốn gọi điện thoại cho anh trai, mặc dù không thể nói chuyện với anh trai, nhưng mà cô cũng có thể nghe giọng nói của anh trai một chút cũng rất tốt rồi.

Cuối cùng cũng bấm được hết số điện thoại, cô gọi.

Điện thoại đối diện vang tiếng chuông kỳ diệu, bài hát đó, anh llequydon trai còn giữ.

Đó là tiếng chuông mà cô chọn cho anh trai.

Nghĩ đến việc sắp nghe được giọng nói của anh, thân thể kích động bắt đầu run rẩy……

“Vâng ——” Điện thoại được nối thông, truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

Đóa Đóa kích động muốn khóc, đó là giọng nói của anh.

Anh trai nhận điện thoại.

Cô đã gọi được điện thoại cho anh.

“……” Nhưng mà, cô nên nói gì? Cô có thể nói gì đây? Cô biết nói gì!

“Nói chuyện.” Đối phương có chút không bình tĩnh hỏi, trong giọng nói lộ ra nồng nặc ý lạnh.

Đóa Đóa sợ anh trai cúp máy, nóng nảy muốn khóc.

“Nói chuyện —— Long nhi? Có phải là em hay không?” Đối phương tựa hồ cảm giác có gì không đúng, bấm điện thoại, nhưng lại không nói lời nào.

“……” Không trả lời.

Quá khả nghi?

“Long nhi…… Phải….. Em sao?” Giọng nói lạnh lùng lúc trước đã trở nên dịu dàng.

“……” Vẫn không có câu trả lời như cũ.

“Nói chuyện, tôi đang nghe đây.” Chợt, Long Chu cảm giác cú điện thoại này mặc dù không phải là do em gái gọi đến, nhưng nhất định có liên quan đến em gái.

Trực giác.

Anh và em gái tâm linh tương thông, có trực giác rất tốt.

Em gái.

Nhất định là có liên quan đến tin tức của em gái.

“Mời nói chuyện, yên tâm, tôi đối với lời ngài nói mỗi một chữ cũng sẽ giữ bí mật.” Long Chu biết trước kia em gái có một Long Bang, có phải bởi vì đắc tội với người này hay không, em gái bị người đó giam lỏng rồi sao?

Không tìm được em gái, trong lòng anh một mực có mấy trăm giả thiết có thể có, cũng có cả việc em gái gặp phải chuyện.

Nhưng mà.

Chỉ là trong mấy trăm giả thuyết đó, anh vẫn không ngờ tới em gái sẽ bị trúng pháp thuật, biến thành một con heo.

“……”

Không muốn anh trai thất vọng, Tiểu Long Nữ quyết định phát ra một chút âm thanh.

“Hừ hô……” Đóa Đóa nỗ lực phát ra âm thanh.

Long Chu khiếp sợ ——

Đây là âm thanh của cái gì?

Là ám hiệu?

Còn là ám ngữ?

Hừ hô?!

Rốt cuộc là ý gì?

Đầu óc nhanh chóng suy tư, vẫn không có nghĩ ra được hừ hô có ý nghĩa gì trong đó.

“Xin ngài lặp lại lần nữa được không?” Anh không có nói không có nghe rõ, bởi vì anh căn bản cũng không có nghe ra đối phương nói cái gì.

Cái âm thanh kia giống như là ngáy, hoặc giống như tiếng kêu của động vật nào đó.

Đóa Đóa vạn bất đắc dĩ!

Làm sao cô biểu đạt mình là Long nhi đây!

“Làm phiền ngài nói lại lần nữa được không?” Cảm thấy đối diện yên tĩnh, Long Chu lo lắng đối phương sẽ cúp điện thoại, vì vậy kiên nhẫn lại kính xin đối phương lặp lại lần nữa.

“Hừ hô……” Đóa Đóa hạ thấp giọng, nỗ lực phát ra hai tiếng.

Long Chu có chút nhức đầu.

Anh…… Cái gì cũng nghe không hiểu!

Đối phương rốt cuộc là ý gì?

Hừ hô?

Chỉ cái gì?

Chẳng lẽ là ám hiệu chỉ thành phố.

Long Chu nghiên cứu rất sâu với hừ hô.

Lại duy chỉ không có định nghĩa là tiếng động vật kêu, mặc dù rất giống là tiếng động vật hạ thấp giọng phát ra, nhưng mà anh tin tưởng không thể nào là cái này.

Đối phương nhất định là biết tin tức của em gái, nhưng lại không dám nói ra, cho nên mới phải ám hiệu với anh.

Chẳng lẽ em gái bị tổ chức rất nguy hiểm bắt, ngay cả người chứng kiến cũng để ý như vậy, như vậy nhất định đối phương rất hung ác.

“Xin ngài tin tưởng tôi, vô luận ngài nói với tôi cái gì? Tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa chữ ra bên ngoài, nếu không tôi sẽ chết không được tử tế.” Long Chu kiên định thề.

Hi vọng có thể đổi lấy tin tức em gái về.

Đóa Đóa cảm động nước mắt lại rơi ào ào……

Anh trai thật yêu cô.

Trước kia, làm sao cô lại không phát hiện anh trai yêu thương cô như vậy chứ!

Luôn là nghịch ngợm, luôn luôn giận anh!

Hiện tại cảm giác muốn xin lỗi anh thật tốt. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần vật cô cần tìm, nhất định anh trai sẽ nghĩ biện pháp tìm cho cô.

Gần như anh trai đối với cô là muốn gì được đó, dù vậy cô chưa bao giờ cảm kích mình có anh trai tốt như vậy!

Hiện tại, cô rốt cuộc đã hiểu rõ, cô có một anh trai tốt nhất, một anh trai yêu thương cô nhất.

“Cục hô ——” Đóa Đóa lại cố gắng phát ra một âm thanh.

Cô là muốn gọi anh, nhưng mà lại phát ra âm thanh cục hô!

Cô suy nghĩ muốn kêu to anh trai.

Cô muốn nói với anh trai, cô chính là Long nhi.

Cô muốn trở lại bên cạnh anh trai……

Cô muốn biến lại làm người……

Long Chu cau mày!

Vẫn không thể lý giải được.

Hô hừ với cục hô khác nhau ở chỗ nào?

Tại sao người này không dám nói tiếng người, làm anh không hiểu***** được ám ngữ!

Bây giờ là xã hội đã phát triển, về những thứ ám ngữ kia, anh căn bản cũng không hiểu là có ý nghĩa gì.

“Rất xin lỗi, ngài nói, tôi nhất thời không thể diendanlleqquydon hiểu được. Có thể xin ngài nói cặn kẽ một chút nữa hay không?”

Long Chu rất lễ phép hỏi, trong giọng nói không khỏi toát ra nhàn nhạt ý cầu xin.

Đóa Đóa biết cô nói gì cũng vô ích, căn bản là anh trai nghe không hiểu!

Bây giờ chỉ có đi tìm Lang Vương, cầu xin anh bỏ qua cho cô. Cầu xin Lang Vương biến cô trở lại như lúc trước.

Đóa Đóa khổ sở cúp điện thoại!

Long Chu bên kia có chút nóng nảy, đối phương đã cúp máy, nhưng anh còn chưa biết rốt cuộc “hừ hô” có ý nghĩa gì?

Nhanh chóng mở máy vi tính ra, bắt đầu lục soát có thành phố nào tên là “hừ hô” hay không, hoặc là tương tự như những chữ “hô hô” này.

Anh cho rằng rất có thể là có thành phố nào đó bên trong tên có hai chữ đó.

Khó trách anh vẫn không tìm được em gái, có lẽ là vì em gái bị bắt cóc đến nơi vắng vẻ.

Loại từ “hừ hô” là tự nhãn (từ, chữ trong câu, ý nói là chữ trong tên gọi của 1 thành phố theo suy nghĩ của Long Chu), chỉ có ở nước ngoài mới diendlqd; có thể dùng những chữ này để đặt tên cho thành phố.

Anh nhanh chóng tìm kiếm bản đồ nước ngoài trên máy tính, hơn nữa ghi toàn bộ tên thành phố có chữ “hừ hô” vào giấy.

Đóa Đóa tuyệt đối không ngờ rằng cô chỉ gọi hai tiếng, sẽ mang đến cho anh trai rất nhiều khó khăn và lo lắng.

Đóa Đóa cúp điện thoại, nhìn lên trên lầu, rất yên tĩnh, có lẽ Tiểu Trí và mẹ của cậu đang nói chuyện phiếm.

Vì vậy, cô cẩn thận, cật lực mở cửa ra, sau đó lại nhẹ nhàng đóng kỹ, đi ra ngoài.

Không tệ.

Đóa Đóa muốn đi tìm Lang Vương.

Cô muốn đi cầu xin Lang Vương biến cô trở lại.

Thật ra thì, không phải Lang Vương không muốn biến cô trở lại, lúc ấy biến Tiểu Long Nữ thành heo, cũng không phải là do Lang Vương làm.

Mà là, bởi vì Tiểu Long Nữ phát hiện ra thân phận của Lang Vương, còn bắt cóc Bạch Tuyết.

Thời điểm Bạch Tuyết đánh nhau với Tiểu Long Nữ, Cung Hàn ngăn cản họ, hơn nữa đánh Bạch Tuyết bay ra ngoài.

Cũng vì vậy Cung Hàn gián tiếp làm cho nguyên llqd thần của Bạch Tuyết quay trở lại, cho nên Bạch Tuyết dưới cơn nóng giận mới có thể biến Tiểu Long Nữ thành heo.

Hôm nay, Tiểu Long Nữ đã biết sai rồi, Lang Vương cũng có ý tứ muốn cho cô cơ hội một lần nữa làm người. Chỉ là, này còn phải đợi nói cho Bạch Tuyết biết tình huống của Tiểu Long Nữ mới được.

Sau khi Đóa Đóa rời khỏi nhà Tiểu Trí, cô men theo chân tường mà đi, hi vọng không làm cho người ta phát hiện, sau đó bi thảm biến thành thịt heo trong siêu thị!

Cô không dám đi đường lớn, tận lực đi đường nhỏ để tìm Lang Vương.

Dọc theo đường đi cô không nhìn quanh được hai bên bốn phía, lo lắng sẽ gặp nguy hiểm.

Chủ yếu là đề phòng có tuần tra, ngộ nhỡ bị bọn họ phát hiện, tất nhiên sẽ bị bắt đi, đưa đến chợ biến cô thành thịt heo.

Hiện tại mặc dù cô là heo, nhưng mà bên trong cô hoàn toàn là con người. Cô có tư tưởng và phán đoán của con người.

Cô biết cách làm thế nào để cho mình tránh khỏi nguy hiểm.

Cô rất ưa thích sạch sẽ, nhưng mà vì đêm khuya đi lại an toàn, cô phát hiện có một ít than đá, vì vậy, cô đi lặng lẽ tới cửa, thấy trên có một chút muội than tán lạc.

Khổ sở chau mày, hung hăng cắn răng một cái.

Nhìn lại thấy mình một thân da thịt trắng trẻo, còn có lông heo màu trắng nhàn nhạt. Như vậy thì đi ở trong đêm tối rất nguy hiểm.

Cô đành phải nghĩ biện pháp che giấu bóng dáng của mình, như vậy có thể giảm thấp xác suất bị phát hiện.

Thử hỏi có người phụ nữ nào thích làm bẩn chính mình?

Bây giờ Đóa Đóa đã bị buộc lên Lương Sơn (ý chỉ cái cầu mà buộc phải đi), không đen cũng không được. Nhắm mắt lại trét lên diendanlle;quydon một lớp bui màu đen, vốn là da thịt sạch sẽ, bây giờ đã biến thành màu đen.

Cô, đã an toàn.

Tầng than bụi kia, giống như quần áo ban đếm bình thường đảm bảo an toàn cho cô, trong đêm đen không thể nhìn thấy cô rõ ràng được như vậy.

Thân thể biến thành màu đen, trong lòng cũng thực tế rất nhiều.

Mặc dù rất dơ, nhưng lại rất an toàn.

Nhìn bảng chỉ đường cô đi theo hướng về nhà Lãnh Dạ.

Cô đi qua một đầu đường lại đi qua một đầu đường……

Mệt mỏi tìm tất cả các con hẻm xó xỉnh hẻo lánh, nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục đi tới.

Mặc dù bây giờ có bốn chân, những cũng không đi nhanh được, bước chân quá nhỏ.

Chợt, trước mặt phát hiện một con chó rất lớn.

Thì ra phía trước là một nhà máy may đồng phục, có một chó nằm trước cửa lớn, con chó này là đang giữ cửa, quản gia.

Nó liền nghe được âm thanh lộc cộc lộc cộc rất xa, dĩ nhiên là âm thanh đi bộ của Đóa Đóa.

Đóa Đóa vẫn tận tâm đi bộ, tận lực không phát ra động tĩnh quá lớn, bất đắc dĩ đây là đêm khuya, đêm khuya rất yên tĩnh, cho dù là âm thanh rất nhỏ cũng bị đêm tối lẳng lặng này khiến cho âm thanh lớn lên rất nhiều.

Grừ ——

Đối diện chó lớn gầm nhẹ phát ra âm thanh nguy hiểm, hình như là đang ngăn trở Đóa Đóa đi qua nơi này.

Nếu như là lúc trước Đóa Đóa tất nhiên sẽ llqdon không sợ, nhưng mà bây giờ vóc người cô nhỏ yếu, tứ chi ngắn nhỏ, nếu như chạy trốn cũng sẽ lập tức bị chó dữ đuổi theo!

Cô bất động cũng không chạy.

“Grừ ——”

Chờ đón cô chính là một tiếng gầm nhẹ nguy hiểm.

Giống như con đường trước mặt cùng con chó lớn này, vậy mà Đóa Đóa giống như là người xâm nhập.

Cô đi xa như vậy, thật vất vả mới đến gần nhà Lãnh Dạ, không thể cứ như vậy mà buông tha.

Tức giận trợn trừng mắt nhìn con chó lớn, Đóa Đóa từng bước từng bước đến gần.

Tưởng tượng con chó lớn có thể cắn cô một cái hay không?

Quả nhiên, chó lớn nhào tới, mặc dù cô không có hơi sức phản kích, nhưng mà lúc còn làm người cô có học qua Taekwondo, còn biết cách tránh né như thế nào.

Thân hình bén nhạy tránh thoát công kích của con chó.

“Grừ……” Chó lớn bị chọc giận lại phát ra tiếng gầm nhẹ hung ác một lần nữa.

Con chó vẫn chưa từ bỏ ý định, nổi điên nhào tới chỗ Đóa Đóa, mở miệng to như chậu máu, hung hăng cắn chân sau Đóa Đóa.

Một tiếng kêu đau đầy khổ sở!

Nếu như không phải là bị dáng vẻ hung ác của con chó hù được, cô sẽ không bị nó hung hăng cắn chân sau.

Bất đắc dĩ hết sức, thật sự nếu không phản kích, cô sẽ bị chó lớn cắn chết, cuộc đời của cô sẽ vì con chó này mà kết thúc.

Nghĩ đến những thứ trước kia học, cật lực tách chân trước ra một chút, thân thể như cá chép nhảy lên, sau đó một con chân sau khác hung hăng đạp đầu chó lớn.

Con chó bị buộc buông Đóa Đóa ra.

Thì ra là, mới vừa rồi một cước của Đóa Đóa kia vừa lúc đạp phải ánh mắt của chó lớn.

Đóa Đóa cũng không thèm nhìn tới phản ứng của chó lớn sau lưng là cái gì, vậy là cái tình huống gì?

Cô nhanh chân mà bỏ chạy, lấy hết hơi sức chạy về phía trước.

Cho đến khi có cảm giác an toàn, mới dừng bước chân lại, nằm xuống. Cô quá mệt mỏi……

Nếu như có một ngày cô lại được làm người, cô không bao giờ ăn thịt heo nữa, thì ra là heo đáng thương như vậy!

Ngay cả một con chó cũng dám khi dễ cô.

Cô không xứng làm Tiểu Long Nữ.

Lúc này, cô thích cái tên mẹ Tiểu Trí đặt cho cô hơn —— Đóa Đóa.

Lúc đi đến gần nhà Lãnh Dạ, trời đã sáng.

Cô lặng lẽ chui vào bên trong vườn cây, để khỏi bị người khác phát hiện. Chân sau luôn chảy máu, cô cũng có hôn mê một ít. Cửa chính biệt thự vẫn đang đóng, có lẽ Lãnh Dạ không có ở đây.

Nằm ở trong vườn hoa nghỉ ngơi một chút.

Ai ngờ!

Cảm giác nước lành lạnh rơi xuống, mưa?

Đóa Đóa nhìn xuyên thấu qua cây sồi xanh nhỏ thấy mặt trời đã dâng lên, tại sao lại trời mưa? Cô ại nghe được tiếng bước chân, cô ngừng thở, lo lắng bị con người phát hiện, đôi mắt nhỏ nhạy bén quan sát bên ngoài cây sồi xanh.

Thì ra không phải là trời mưa, là có người tưới cây trong vườn……

Bị nước xối lành lạnh qua, trên người sạch sẽ đi rất nhiều, lộ ra màu da vốn là của cô.

Thiên Tầm chợt chạy đến từ trong nhà, còn quay đầu kêu một tiếng.

“Con đi nhận điện thoại, ba ăn trước đi.” Dáng vẻ như đại nhân nhỏ, làm vẻ thần thần bí bí.

Lang Vương lắc đầu một cái, nhận cú điện thoại còn tránh đi ra ngoài, trừ mẹ cô, ai sẽ gọi cho cô đây.

“Vâng? Xin hỏi ngài tìm ai?” Thiên Tầm vừa nghe không phải là mẹ gọi tới, là một người đàn ông xa lạ gọi tới.

“Tôi tìm mẹ Vương Tiểu Trí .”

“A, bác ấy không ở nơi này!” Thiên Tầm rất tiếc nói một câu.

“Cô là Vương Tiểu Trí?” Đối phương cảnh giác hỏi.

“Tôi không phải, Tiểu Trí là anh trai của tôi, tôi là Thiên Tầm.” Thiên Tầm nói tới chỗ này, chợt nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng. Cô gọi Tiểu Trí là anh trai cũng không sai. Nhưng ngày đó đi đến bờ biển gặp mẹ Tiểu Trí, thấy bà đã lớn tuổi rồi, cho nên không cẩn thận gọi sai.

Xem ra sau này nhìn thấy mẹ Tiểu Trí, cô cũng muốn đi theo gọi mẹ.

Nếu không sẽ rối loạn.

“Nói như vậy mẹ Tiểu Trí cũng là mẹ của nhóc?” Đối phương lại hỏi.

“Có thể nói là như vậy đó.”

“Này, người bạn nhỏ có thể nói cho tôi biết ba nhóc là người nào hay không?”

“Hả? Không thể nha, tôi không biết ông, không thể nói.” Thiên Tầm bướng bỉnh nói.

Đối phương có chút thất vọng, nghĩ đến em gái, có thể có quan hệ với ba đứa bé này. Có một vợ và hai đứa bé không thể nào lại bắt cóc Long nhi. Nhưng mà, đàn ông cũng rất có khả năng.

“Ha ha…… Người bạn nhỏ, xin hỏi con có biết một dì tên là Long nhi không?” Long hu khéo léo hỏi, trong giọng nói tận lực không lộ ra ý tứ cố ý hỏi thăm.

“Long nhi? Không biết! Chú, con rất vội, chú còn có việc sao?” Thiên Tầm lễ phép hỏi.

“Chú muốn hỏi con, tại sao ngày đó các con lại đi tìm ta, lại lưu lại số điện thoại của con cho chú, có phải tìm chú có chuyện hay không?” Long Chu hỏi.

“A, chú là người đó sao, là mẹ Tiểu leequydonn Trí tìm chú, như vậy đi, con ăn cơm xong sẽ đi tìm mẹ Tiểu Trí, tụi con sẽ gọi lại cho chú sau.” Thiên Tầm bập bẹ nói.

Núp ở trong vườn cây Đóa Đóa nghe được lời Thiên Tầm nói. Cô biết người điện thoại là anh trai Long Chu của cô, anh trai nhất định là đã trở lại từ nước Mĩ——


Trước Sau
Loading...