Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng-Chương 374


Trước Sau

Lang Vương Tổng Giám Đốc Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 374: Người Phụ Nữ Trên Màn Màn Ảnh Kia Là Ai?

“Vương, đứa bé trong bụng em là cốt nhục của anh. Ảnh chụp có phải là do Dương Mỹ đưa cho anh hay không? Là cô ta hãm hại em, em không biết vì sao cô ta lại muốn làm như vậy? Căn bản là em không quen biết người đàn ông trên ảnh chụp kia!” (Mẹ) Bạch Tuyết khóc lên, đứa bé đã bắt đầu đi xuống dưới, đôi tay che chở dưới bụng ssi xuống dưới lầu, vừa đi vừa kêu: “Chị Vương …… chị Vương …… Mau tới giúp tôi…… chị Vương ……”

Không ai lên tiếng!

“Không cần uổng phí sức lực, hôm nay tôi đã để bọn họ nghỉ rồi, tất cả người hầu đều đã về nhà.” (Ba) Ma Vương đi theo ra, lạnh giọng nói.

“Anh? Anh thà rằng tin tưởng người khác cũng không tin em! Đứa bé là của anh, em chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với anh ——” (Mẹ) Bạch Tuyết nâng một tay vịn cầu thang, một tay nâng đứa bé sắp sửa ra đời.

“Người phụ nữ ti tiện, còn cãi bướng, nếu không phải vợ của người đàn ông kia tìm tới tôi, tôi còn bị cô giẫm đạp mà chẳng hay biết gì ——” diendanlequydon

“Con ơi…… Con ơi…… Chịu đựng…… Chịu đựng…… Mẹ mẹ…… Đưa con…… Đi…… Bệnh viện…… Đi bệnh viện……” (Mẹ) Bạch Tuyết không để ý tới cái người ngang ngược vô lý này, người đàn ông vô cớ gây rối, cố hết sức đi xuống lầu.

Lúc sắp đi tới cửa, rốt cuộc không nhịn được, đứa bé muốn ra ngoài, cố sức cởi quần áo dưới người ra!

Lúc này, quần áo toàn thân đã bị mồ hôi làm cho sũng nước, cô chịu đựng đau đớn vịn tủ giày.

“Vương…… Nhanh lên…… Em không được…… Gọi bác sĩ…… Gọi điện thoại…… Cầu xin…… Anh……”

Nghênh đón cô là một ánh mắt căm ghét, anh cứ lạnh lùng đứng ở nơi đó nhìn cô như vậy, giống như cô soogs chết cũng không có quan hệ với anh.

Không trông cậy vào người đàn ông có trái tim tàn nhẫn này rồi! Anh không phải người…… Quả nhiên tàn nhẫn hơn người rất nhiều.

(Mẹ) Bạch Tuyết tuyệt vọng nắm áo khoác của mình trên giá áo, trải trên mặt đất, ngồi xổm xuống.

Đi bệnh viện……

Không còn kịp rồi!

Không còn kịp rồi! diendanllequydon

Đứa lập tức phải ra ngoài, đã sờ được đầu đứa bé lộ ra ngoài một chút!

Tư thế lúc này của cô tựa như người phụ nữ đang ở trên WC, ngồi xổm ở đó. Đôi tay khủng hoảng duỗi xuống phía dưới, ý đồ muốn đón nhận đứa bé, bất đắc dĩ bụng còn chưa thu nhỏ, cô căn bản là không với tới con!

Tiếng khóc của người phụ nữ, âm thanh xé rách đau đớn, quanh quẩn ở biệt thự……

“A ——”

Theo tiếng kêu thống khổ, đứa bé rơi trên áo khoác trên mặt đất.

(Mẹ) Bạch Tuyết kiệt sức liếc mắt nhìn đứa bé một cái, là bé trai. Cậu không có khóc, rất kiên cường!

Ngay sau đó là một trận choáng váng, ngã xuống bên cạnh đứa bé.

(Ba) Ma Vương bước đến, quanh thân mang theo gió lạnh lùng, con ngươi mang theo lửa giận, xách đứa bé trên mặt đất lên một phen, bước đi ra ngoài.

(Mẹ) Bạch Tuyết nhìn con trai bị (ba) Ma Vương xách đi giống nhau đang xách một con gà. Bất chấp hạ thân đổ máu không ngừng, lảo đảo bò dậy đuổi theo. Cô chỉ nhìn thấy con trai giống như rác rưởi bị ném vào cốp xe, siêu xe nghênh ngang mà chạy đi!

“Không, con của tôi……”(Mẹ) Bạch Tuyết tê tâm liệt phế khóc lên, cố hết sức đứng lên, muốn đuổi theo cướp con trở về. Nhưng mà, cô quá yếu, té xỉu ở cửa. diednalequydon

Cô thề, nếu có thể lựa chọn, cô tuyệt đối sẽ không lại lựa chọn Đại Ma Vương, lúc trước cô đưa Đại Ma Vương yếu ớt về nhà, vốn tưởng rằng anh là kẻ lang thang, sau đó mới biết được anh là Ma Vương ở Yêu giới, bởi vì quyết đấu với các yêu quái khác, thua trận, rơi xuống nhân gian.

Lúc ấy cô không biết trên thế giới còn có yêu quái, trong lòng một nửa là tò mò, một nửa là vui sướng. Dần dà cô và Đại Ma Vương có tình cảm, nhưng mà Đại Ma Vương vì cô mà ở lại nhân gian. Chính là trăm triệu lần không nghĩ tới anh lại có thể bởi vì bạn tốt mà không tin đứa bé là của anh, từ đầu đến cuối cô chỉ có một người đàn ông là anh.

Anh không tin cô, lại tin tưởng người khác. Ma chính là ma, không có nhân tính, đứa bé còn nhỏ như vậy mà anh lại có thể xách giống như đang xách mèo nhỏ chó nhỏ rồi ném vào cốp xe!

Đau lòng rồi lại hôn mê đi.

Sau đó, (mẹ) Bạch Tuyết đang hôn mê bị người khác dùng chân đá tỉnh.

(Ba) Ma Vương lạnh như băng sương nhìn người phụ nữ quỳ rạp trên mặt đất.

“Đây là kết cục phản bội tôi.” diendanlequyydon

“Con…… Con…… Tôi…… Con……” Hơi thở (mẹ) Bạch Tuyết thoi thóp nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt.

“Quán cá sấu, làm thức ăn cho cá.” Lạnh lùng nói mấy chữ, tựa như lấy đao nhọn sắc bén hung hăng đâm vào trong thân thể (mẹ) Bạch Tuyết một phen.

Đau lòng!

Thân đau!

Cô không khóc được, không kêu ra được, cố hết sức phun ra mấy chữ: “Anh, là, ma, quỷ……”

“Năm đó khi cô đưa tôi về, tôi không hề dấu diếm cô, đã sớm nói cho cô, tôi là Đại Ma Vương Yêu giới. Bổn vương không có ép cô đi theo tôi, là chúng ta bên tình bên nguyện. Nếu theo bổn vương, nhất định phải trung thành, bằng không tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.”

Lúc này, (mẹ) Bạch Tuyết mới biết được trêu chọc đến người đàn ông này là nguy hiểm cỡ nào. Cô sai rồi, cô không nên với anh! Anh không phải người, mới có thể máu lạnh như vậy.

Bởi vì Đại Ma Vương âm ngoan (mẹ) Bạch Tuyết mất đi đứa bé do chính mình sinh ra, vì thế, tức giận mắng ông trời bất công —— diendaanlequydon

Vừa dứt lời, cửa lớn đã bị (ba) Ma Vương phanh một tiếng mà đóng lại.

Lúc của bị đóng lại, cô để lại một giọt nước mắt cuối cùng, mang theo cừu hận đầy ngập lại bò lên một lần nữa.

Anh lại có thể đưa cốt nhục của mình đi cho cá sấu ăn! Con không còn nữa, cô còn sống làm gì.

Đau lòng!

Trái tim băng giá!

Cuộc đời cô cứ kết thúc như vậy.

Gả cho yêu quái thì như thế nào!

Hôn nhân của cô chỉ là mọt giấc mơ!

Nước biển lạnh băng từng chút từng chút nuốt hết thân thể (mẹ) Bạch Tuyết ……

***

“Cô tỉnh rồi.” Giọng nói ngọt ngào truyền đến.

(Mẹ) Bạch Tuyết suy yếu mở to mắt, phát hiện tất cả bên người đều rất xa lạ, cũng rất kì quái.

Chỉ thấy bốn góc phòng có cây cột cẩm thạch trắng, vách tường bốn phía tất cả đều xây từ đá điêu khắc màu trắng, vàng được chạm khắc thành hoa lan nở rộ đến mê hoặc, mảnh vải màu xanh dao động theo gió, các vết tích màu xanh cao tới mười mét. (chỗ này ta đã cố hết sức rồi TT) dieendanleqydon

Nếu không phải đã trải qua Đại Ma Vương tàn khốc, cô không thể bình tĩnh như vậy, cô đã sớm ngất đi rồi, trong đầu vẫn luôn hiện lên hai chữ: Xa hoa. Mùi hương gỗ đàn hương nhàn nhạt tràn ngập ở bên người, những tia sáng nhỏ chiếu xuyên qua ở giữa cửa sổ cây bồ hòn được điêu khắc hoa, tinh tế đánh giá một phen, dưới người là một chiếc giường gỗ mềm mại, trang trí hoa văn chạm trổ tinh xảo không tầm thường, trên người là một chiếc chăn gấm, nghiêng mình đi, đập vào mắt là một căn phòng cổ đại như khuê phòng của một cô gái, đàn cổ được dựng ở góc, gương đồng được đặt ở trên bàn trang điểm làm bằng gỗ, khắp phòng đều là tươi mát thanh nhàn như thế.

Ở trong mắt (mẹ) Bạch Tuyết, tuy rằng nơi này xa hoa, nhưng mà nơi này lại đầy hơi thở chết chóc, tuyệt vọng, bi thương!

Cô cho rằng cô đã chết, cô cho rằng cô tới âm phủ rồi.

“Thượng tiên, cô ấy tỉnh rồi.” Lại là giọng nói ngọt ngòa vừa rồi truyền đến.

“Ừ.” Giọng nói của một người đàn ông truyền đến.

“Thượng tiên, tôi còn có việc, ra ngoài trước.”

“Ừ.” Lại là giọng nói của người đàn ông vừa rồi.

Sau khi cô gái nói chuyện rời đi, người đàn ông được gọi là thượng tiên ngồi ở giường nhìn chăm chú vào (mẹ) Bạch Tuyết. dieendanlequydon

“Tôi chưa chết?” (Mẹ) Bạch Tuyết yếu ớt hỏi.

“Chưa chết.”

“Vì sao lại muốn cứu tôi…… Chết…… Với tôi mà nói là giải thoát tốt nhất!” (Mẹ) Bạch Tuyết tuyệt vọng nói.

“Chết tử tế không bằng lại sống đi, cha mẹ cho chúng ta sinh mạng không phải để chúng ta dùng để phí hoài bản thân mình.”

(Mẹ) Bạch Tuyết dùng chăn che đầu lại, tránh ở trong ổ chăn đau lòng rơi lệ. Có ai muốn chết, nếu không phải bị buộc đến đường cùng thì cô làm sao lại tự sát!

Nghĩ đến đứa con đáng thương của cô, như có vạn mũi tên xuyên vào trái tim làm cô khó chịu!

Nghĩ đến bạn tốt Dương Mỹ đã hãm hại cô, cô vô cùng đau đớn!

Nghĩ đến Đại Ma Vương không tin tưởng cô, trăm nhớ nhung cũng là cát bụi!

Tất cả những chuyện xãy ra trên người cô làm cô hoàn toàn tuyệt vọng và trái tim băng giá, nếu cô nói cho bọn họ cô gả cho Đại Ma Vương, đoán chừng nhân gia sẽ nói cô có bệnh tâm thần! Ai đều biết trên thế giới này không có yêu quái, nếu không phải cô tận mắt nhìn thấy, cô cũng sẽ không tin tưởng. Hiện giờ người đàn ông trước mắt này ăn mặc rất cổ quái, chẳng lẽ cũng là yêu quái? diiendanlequydon

Cô hận yêu quái!

Đứng dậy, bước xuống giường.

“Cảm ơn anh, tôi phải đi……”

“Nếu cô vẫn là muốn đi tìm cái chết, những người rất có lỗi với cô đó sẽ là người đắc ý nhất, mục đích của bọn họ chính là diệt trừ cô.” Vị thượng tiên kia lạnh giọng nói.

“Anh? Có ý tứ gì?”

Thì ra, sau khi vị thượng tiên này đưa người phụ nữ tự sát ở biển này về Thiên giới, anh liền bắt đầu chú ý người đàn ông bên cạnh người phụ nữ này. Phát hiện người đàn ông kia là ma quỷ.

Nhưng mà vì giữ gìn hoà bình thế giới, anh không tự mình xử lý chuyện này, chuyện trên thế gian vẫn nên thuận theo tự nhiên mới tốt, nhưng mà người phụ nữ này quá đáng thương, cho anh hắn sẽ giúp cô, để cô tự mình lớn mạnh lên.

Cho nên anh để ý khắp nơi trên nhân gian có đưa tin tin tức phụ nữ mất tích hay không, kết quả phát hiện ở có một chỗ thực sự có tìm người thông báo đưa tin có người mất tích. Hơn nữa còn là mất tích lúc sắp sinh, theo lý thuyết cô hẳn là một thai phụ sắp sinh con chứ? ddleqydon

Cô là người phàm, người đàn ông của cô chính là ma, không biết con của bọn họ là cái gì? Là người hay là ma? Không thể biết được.

Chẳng lẽ cô tự sát trước khi sinh đứa bé?

Trên báo chí đưa tin có đưa thêm ảnh chụp, người phụ nữ này và người trên ảnh chụp giống nhau như đúc, chính là cô.

Thân phận của Đại Ma Vương ở chỗ này là một tổng giám đốc, nhưng mà người phụ nữ này chính là gả vào hào môn (nhà giàu có).

Hào môn sâu như biển!

Tuy rằng anh không hiểu biết về cô; nhưng mà, nhìn ra được cô không phải loại người am hiểu đấu đá lân nhau, người phụ nữ đơn thuần như vậy gả vào gia đình giàu có chẳng phải là bị chết đuối ở tróng đó sao!

Đáng tiếc, người phụ nữ xinh đẹp như vậy mỹ lệ bị bức đến đường cùng, lựa chọn tự sát!

“Nơi này của tôi có một bài báo, cô xem một chút đi!” Thượng tiên chuẩn bị giúp đỡ cô, nhưng mà anh sẽ không trực tiếp trợ giúp, anh sẽ gián tiếp giúp cô một phen.

(Mẹ) Bạch Tuyết nhận láy tờ báo, bên trên là ảnh chụp cô rất bắt mắt, chữ to chói mắt đập vào mi mắt. ddlequydon

Phía trước là tư liệu cá nhân của cô, mặt sau được viết như sau: Nói cô có chứng u buồn lo lắng trước khi sinh. Thời gian chuẩn bị sinh con, rời nhà trốn đi, đến nay chưa về. Sẽ cảm kích người cung cấp tin tức kỹ càng tỉ mỉ, sẽ có hậu tạ.

Tờ báo rơi xuống từ trong tay (mẹ) Bạch Tuyết, cô si ngốc nhìn phía trước.

Cô biết đây là tin tức Đại Ma Vương cung cấp, phương thức liên hệ trên tờ báo là của anh.

Người đàn ông kia là ma quỷ, anh tự tay bóp chết cốt nhục của mình, tự tay huỷ hoại hôn nhân của chính mình, còn quay đầu giả mù sa mưa tìm kiếm cô, có lẽ là muốn nhìn cô lựa chọn phương thức gì để chết đi!

“Cô có sao không?”

“Một người có trái tim đã chết còn có thể như thế nào……”

Cô cho rằng hôn nhân của mình rất là mỹ mãn, cô cho rằng chồng của cô sẽ là người bạn cả đời mình, cô khờ dại cho rằng cô tìm được vương tử của mình rồi!

Chẳng hề biết, bề ngoài soái khí của vương tử cũng chính là ma quỷ!

Thật đáng sợ!

“Cô nghỉ ngơi cho tốt đi.” Thượng tiên chuẩn bị rời đi.

“Chờ một chút……”

“Chuyện gì?” ddlequyydon

“Anh có thể giúp tôi hay không? Tôi biết anh không phải là người phàm, nhà cửa và quần áo anh mặc, còn có cô gái vừa rồi kia gọi anh là thượng tiên. Cho nên anh nhất định rất lợi hại, cầu xin anh giúp tôi trùng sinh…… Tôi muốn thay đổi mình.” (Mẹ) Bạch Tuyết biết nói như vậy có chút quá phận. Anh cứu cô, cô hẳn là nên cảm ơn anh. Chỉ là, cô đã không có đường nào để đi!

“Cô?” Thượng tiên rất khiếp sợ, anh vốn dĩ tính toán dùng một loại phương thức khác để trợ giúp cô, xem ra vẫn là dựa theo cách làm của cô ở nhân gian để cô thử một lần trước đi.

Vì thế chờ lúc (mẹ) Bạch Tuyết tỉnh lại, cô đã không còn là cô nữa.

***************

Dưới bậc, Bạch Tuyết xem đến nhiệt huyết sôi trào, đây rốt cuộc có phải cô hay không, vì sao cô không có một chút ấn tượng?

Tiếp tục nghiêm túc nhìn về phía màn ảnh kia, hình ảnh đã là chuyện của một tháng sau ——

Một tháng sau.

Nước Mỹ. diedanllequydonn

Công viên bệnh viện chỉnh hình.

Lá cây chậm rãi bay xuống xuống dưới, có hồng, có vàng.

Bên cạnh ghế dài là một cố gái đang ngồi, trong ánh mắt xinh đẹp có một loại khí phách vượt qua tuổi tác, đôi mắt to nhìn chăm chú vào lá cây bay xuống, ánh mắt lạnh nhạt, tựa hồ là nhìn thấu lòng người dễ thay đổi.

“Tuyết Nhi, sao lại ra ngoài? Cơ thể cô suy yếu, cần bồi dưỡng thật tốt.”

“Cảm ơn cô.”

“Khách khí cái gì, một tháng trước, bỗng nhiên cô rơi xuống từ phía trên, chúng tôi cho rằng cô sẽ bị quăng ngã thành bánh nhân thịt, không nghĩ tới cố một chút cũng không có việc gì, thật là phúc lớn mạng lớn. Sau khi phát hiện cô tỉnh lại, biết nơi này của chúng tôi là bệnh viện rất tốt, lại muốn chúng tôi thay đổi khuôn mặt cô, bất đắc dĩ, chúng tôi đành phải làm giải phẫu chỉnh hình cho cô, giải phẫu cũng cực kỳ thành công, so trước kia còn xinh đẹp hơn nhiều.” Một người hộ sĩ vui vẻ nói.

Nếu không muốn lấy thân phận chính mình để tồn tại, vậy chỉ có thể trùng sinh, chỉ cần cô có thể tồn tại là được rồi. ddlequyydonn

Bác sĩ trưởng của cô cũng là người Trung Quốc, sau khi hiểu rõ tình huống của cô, rất đồng tình với tình cảnh của cô, vì thế quyết định giúp đỡ cô. Vị bác sĩ kia sưu tập rất nhiều tư liệu các cô gái mất tích ở trên mạng, phần lớn các cô gái đó đều là năm tuổi đến mười tuổi, đoán chừng là tìm không thấy.

Bác sĩ đưa thân phận của mấy cô gái đó cho (mẹ) Bạch Tuyết, hy vọng cô từ những người đó chọn ra một thân phận vừa lòng để sau này trùng sinh thành người đó.

Không nghĩ tới chính là, cô lựa chọn một cô gái ngốc làm thân phận trùng sinh sau này, cái này làm cho anh rất ngoài ý muốn.

Lúc ấy, anh hỏi cô vì sao muốn lựa chọn một cô gái ngốc để trùng sinh?

Cô trả lời là: Trước kia tuy rằng bản thân không phải là người thực sự ngốc; nhưng mà, lại bị người khác chơi đùa như người ngốc, đời người như vậy cô đã chịu đủ rồi!

Nếu người khác xem chô như người ngốc mà chơi trong tay, sao cô không từ người ngốc ngã xuống trở thành người ngốc vùng dậy.

Tuyết Nhi ắt phải trở về……

Ma Vương lợi hại, cô biết, cho nên cô càng không thể làm người bình thường, nếu cô bình thường sẽ bị Đại Ma Vương phát hiện cô là ai rất dễ dàng, cho nên cô lựa chọn làm cô gái ngốc.

Tuyết Nhi trả lời, bác sĩ không lời nào để nói.

Chỉ hy vọng về sau cô sinh sống vui vẻ, không nên bị người hãm hại là được.

Hai tháng sau. ddlequyddon

Sân bay.

Tuyết Nhi trở về.

Cách cửa sổ phi cơ Tuyết Nhi nhìn về bên ngoài cửa sổ, nơi này là quê hương của cô.

Rời đi một năm, một năm này cô quyết chí tự cường, để sớm về nước.

Trong lòng cười lạnh một tiếng.

Đại Ma Vương, anh có tốt không? Anh giết con tôi, tôi trở về tìm anh báo thù.

Tuyết Nhi đã trở lại.

Từ nay về sau, cô không còn là Tuyết Nhi mềm yếu.

Đi xuống phi cơ, ngẩng đầu nhìn không trung xanh dương.

Con trai, con ở trên trời có khỏe không? Mẹ đã trở lại, mẹ sẽ không bỏ qua cho những người đã ăn hiếp con. Trong mắt che đậy một tầng hơi nước, ngay sau đó đeo kính râm lên, đi theo một người phụ nữ trung niên đến một chiếc xe tư gia.

Đây là do bác sĩ kia sắp xếp cho cô, người phụ nữ trung niên này là nhân viên công tác trong cô nhi viện, trước kia Tuyết Nhi chính là lớn lên trong cô nhi viện. ddllequydon

“Tuyết Nhi, con đã lớn như vậy, dáng vẻ so với lúc nhỏ còn xinh đẹp hơn.” Tuyết Nhi cũng không nói cái gì, vẫn mang theo kính râm như cũ, si ngốc cười cười, sau đó lấy một cây kẹo que ra ăn.

“Đứa bé đáng thương, lớn lên xinh đẹp như vậy nhưng đầu óc lại không bình thường! Nếu con là một đứa bé bình thường, nhất định so với mấy đại minh tinh kia còn thành công hơn. Xem ra cha mẹ nước Mỹ bên kia đối với con không tồi, chăm sóc con rất tốt.” Người phụ nữ trung niên đánh giá Tuyết Nhi nói.

“Hì hì……”

“Hazzi! Thật giống còn nhỏ, chỉ biết ngây ngô cười! Tới đây, bỏ kính râm xuống đi.”

“Không, mẹ Dương kêu đeo. Ha ha đường, ngọt ngào. Hì hì……” Tuyết Nhi đưa kẹo que từ trong miệng mình ra tới trong miệng dì kia.

“Đứa bé ngoan, dì không ăn, con ăn đi.” Nhân viên công tác rất hiểu cho người mẹ ở nước Mỹ kia, đoán chừng muốn Tuyết Nhi đeo kính râm lên là muốn che khuất ánh mắt si ngốc kia của cô! ddleequydonn

********

Dưới bậc, Bạch Tuyết xem mà nước mắt chảy ào ào, đây rốt cuộc là ai? Vì sao cù giống cô như đúc? Cô từng có loại hoàn cảnh này sao? Vì sao cô không nhớ rõ?

********

Đi vào cô nhi viện.

Nhìn thấy một vài đứa bé ngồi chơi ở trên đệm, có đứa bé còn cuộn rút thân thể nhỏ bé ở trong góc.

Tuyết Nhi đau lòng không thôi.

Những cảm xúc này chỉ có thể để trong lòng, không thể biểu lộ ra ngoài. Về sau cô tuyệt đối không sẽ dễ dàng tin tưởng người khác, đặc biệt là bạn bè.

Nghĩ đến bạn đại học kiêm bạn tốt nhất Dương Mỹ, là cô vĩnh viễn đau đớn.

Nhanh chóng điều chỉnh tâm tình một chút.

“Hì hì…… Chơi, chơi thật vui, tôi có món đồ chơi, chơi rất vui nha. Hì hì……” Tuyết Nhi ăn kẹo que tung tăng nhảy nhót đi lấy bao đồ chơi của mình, đây đều là một thứ cô chuẩn bị trước tiên, biết sẽ được nhận đến trong cô nhi viện, nghĩ đến ở đây nhất định sẽ có rất nhiều cô nhi, cho nên mới mua rất nhiều món đồ chơi mang đến.

“Ai, đứa bé thật tốt!” Viện trưởng nhìn Tuyết Nhi lắc đầu tiếc hận. ddlequyydoon

“Món đồ chơi này là từ đâu có?” Viện trưởng đi lên trước quan tâm hỏi.

“Mẹ, mẹ Dương mua, mẹ Dương mua mẹ mua.” Tuyết Nhi cười cười.

“Tuyết Nhi a, thì ra con là bị người ngoại quốc đưa tới nước Mỹ. Năm ấy con chín tuổi bỗng nhiên không thấy con đâu, chúng ta đều tìm khắp nơi nhưng lại không thấy con, cho rằng, còn tưởng rằng con đã xảy ra chuyện! Xem ra con đã gặp được người tốt bụng, bọn họ chăm sóc con rất tốt, nuôi dưỡng trắng trẻo, so với trước kia lại càng xinh đẹp.” Viện trưởng vuốt ve Tuyết Nhi nói về khó khăn trước kia.

Thấy Tuyết Nhi trở về, viện trưởng vô cùng vui vẻ.

Tuyết Nhi chạy tới chơi với bọn nhỏ, viện trưởng xuất thần nhìn cô.

Nếu đứa nhỏ này không nói lời nào, không làm việc, không ai có thể nhìn ra đầu óc cô không bình thường.


Trước Sau
Loading...