Phồn Giản

Phồn Giản-Chương 22


Sau

Phồn Giản

Chương 22: Chương 20.3

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 153
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 154
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined index: HTTP_USER_AGENT

Filename: libraries/AdsManager.php

Line Number: 328

Backtrace:

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/AdsManager.php
Line: 328
Function: _error_handler

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/views/frontend/content.php
Line: 155
Function: insertAd

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/libraries/My_layout.php
Line: 24
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/v2.5/application/controllers/Story.php
Line: 570
Function: view

File: /home/doctruyen/domains/doctruyen.info/public_html/index.php
Line: 315
Function: require_once

Người lính bên trong vọng gác bị một màn này dọa đến ngây người, hai mắt trợn tròn.

Lục Phồn cũng bối rối, vài giây sau mới có phản ứng. Anh bị cô ôm chặt, miệng bị cắn, vừa thử tránh ra liền bị hôn mạnh hơn.

Mãi cho đến khi lính gác xem tới đau mắt hột, hai người bọn họ rốt cuộc mới buông nhau ra.

Nghê Giản thở hổn hển. Hơi thở của Lục Phồn cũng không ổn định.

Anh mới đi cứu viện từ trên núi trở về, trên người dính đầy bùn đất, mặt cũng không sạch sẽ, Nghê Giản hôn xong mới phát hiện ra. Cô đưa tay lau trán anh: ” Bẩn thế”.

Lục Phồn lúc này mới sực nhớ, lùi lại đằng sau: ” Bẩn đấy, em đừng đụng vào”.

Nghê Giản cười cười, vươn tay lau vết bùn.

Lục Phồn không nhúc nhích, anh cúi đầu nhìn cô.

Bọn họ đứng ở nơi sáng đèn, nên anh nhìn thấy rất rõ mặt Nghê Giản.

Cô gầy đi, hơn nữa còn gầy rất rõ.

Lục Phồn im lặng vài giây, hỏi: ” Vẽ xong bản thảo chưa?”.

Nghê Giản gật đầu: ” Xong rồi”.

Lục Phồn cũng gật đầu không nói tiếp, chỉ nhìn cô.

Nghê Giản hỏi: ” Hôm nay anh đi cứu người à?”.

Lục Phồn gật đầu: ” Đi lên núi”.

” Mệt không?”.

” Cũng tàm tạm”.

Nghê Giản cười, nói: ” Em tới để hỏi anh bao giờ được nghỉ”.

Lục Phồn hơi ngạc nhiên, sau đó đáp: ” Thứ 4″.

Nghê Giản tính toán một lúc, còn có sáu ngày. Cô bảo: ” Em biết rồi, anh vào đi, em đi đây”.

Lục Phồn cầm tay cô: ” Để anh tiễn em”. Nghê Giản cười khẽ: ” Anh bẩn như thế này, đừng tiễn nữa, về tắm rửa đi”. Lục Phồn cúi xuống nhìn mình nhưng vẫn kiên quyết.

Nghê Giản thỏa hiệp: ” Được rồi, anh tiễn em lên xe”.

Sau khi đưa Nghê Giản lên xe, Lục Phồn trở về, lúc đi qua vọng gác, lính gác nhìn anh tò mò, nhưng Lục Phồn không để ý, anh bị người trong phòng thường trực gọi lại.

” Này, Tiểu Lục, bạn gái đấy à?”.

Lục Phồn cười cười, không trả lời. Người bên trong thấy anh ngầm thừa nhận, cười bảo: ” Cậu may mắn lắm đấy, cô gái ấy không tồi đâu, chờ từ ba giờ đến giờ, thật là kiên nhẫn”.

Lục Phồn giật mình.

+++

Mười giờ tối thứ 4, Lục Phồn nhắn tin cho Nghê Giản: ” Anh xong việc rồi”.

Mấy giây sau, nhận được hồi âm: ” Vâng, em đang ở cửa nhà anh”.

Tim Lục Phồn đập loạn, anh vẫy tay chặn taxi.

Nghê Giản đứng ngoài cửa chờ, Lục Phồn từ cầu thang đi lên, cô nhìn thấy, bật cười gọi: ” Lục Phồn”.

Lục Phồn đi tới: ” Chờ lâu không?”.

Nghê Giản lắc đầu: ” Không lâu”.

Lục Phồn lấy chìa khóa mở cửa, Nghê Giản cầm túi để dưới chân vào nhà, bật đèn.

Lục Phồn vừa quay người, đã giang tay ra, áp cô vào tường, cúi đầu hôn.

Thấy anh lần đầu tiên chủ động, Nghê Giản ngạc nhiên gần chết, định đẩy anh ra hỏi anh uống nhầm thuốc gì, nhưng thấy tay anh đang mở cúc áo sơ mi của cô. Anh hiếm khi nhiệt tình, đó là điều chưa từng có, Nghê Giản không kịp nghĩ nhiều, ôm siết lấy anh, giữ lấy cổ anh, môi lưỡi quyện vào anh.

Hai cơ thể quấn lấy nhau dây dưa từ phòng khách đến phòng ngủ, quần áo ném đầy đất.

Có lẽ do lâu quá không làm, bọn họ đều hơi điên cuồng, nhất là Lục Phồn. Nghê Giản không biết thể lực của Lục Phồn tốt đến như vậy, sau vài lần, trong khi cô lòng muốn nhưng sức không đủ thì anh vẫn mạnh mẽ, từng phát từng phát một, khiến cô phải cầu xin tha thứ. Lúc sắp chết, Nghê Giản nghĩ, có lẽ cô cần phải rèn luyện cơ thể cho thật tốt.

Nghê Giản ngủ đến giữa trưa ngày hôm sau mới tỉnh. Vừa mở mắt, thấy Lục Phồn vẫn chưa rời giường, xem ra đêm qua thật sự quá tải rồi, có lẽ anh cũng rất mệt mỏi. Nghê Giản lăn hai vòng, vận động cơ thể, đang định rời giường thì tay bị giữ chặt. Cô quay đầu lại, Lục Phồn đang mở mắt nhìn cô.

” Đánh thức anh à?”.

” Không phải”.

” Vậy sao thế?”. Cô chĩa chĩa tay vào anh.

Lục Phồn nói: ” Lại nằm thêm một lát đi”.

” Không muốn nằm”. Nghê Giản đáp: ” Người ngợm khó chịu, em muốn đi tắm”.

Lục Phồn nhếch môi, muốn nói gì lại thôi, buông lỏng cô ra: ” Cẩn thận trượt chân”. Nghê Giản im lặng liếc anh một cái, đựng dậy rời đi.

Ngủ quá bữa sáng thành ăn trưa luôn. Ở cùng Lục Phồn, cho tới bây giờ Nghê Giản không cần quan tấm đến vấn đề ăn uống, bởi anh luôn là người chuẩn bị mọi thứ.

Lúc này đây, là hai chiếc bánh nướng, thêm trứng luộc.

Nghê Giản nhìn anh bắc hai quả trứng luộc ra khỏi chiếc nồi hầm trắng toát, nói: ” Cái nồi này trắng quá đấy”.

Lục Phồn liếc qua chiếc nồi, không đáp. Nghê Giản nhìn thoáng qua anh, cũng không nói câu gì.

Cơm nước xong xuôi, hai người ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn, còn ở thêm mấy ngày nữa, không tích trữ thực phẩm không được.

Hôm nay Lục Phồn không phải ra ngoài, buổi tối làm cho Nghê Giản một bữa thịnh soạn. Ăn đồ ăn ngoài liên tục mấy ngày như vậy, nên thức ăn Lục Phồn làm trong mắt Nghê Giản quả là những món ăn tuyệt thế.

Cô ngồi tựa trên ghế sofa, xoa chiếc bụng tròn vo cảm khái: ” Lần sau chạy bản thảo, không cần gì hết, để anh chuẩn bị là được rồi”.

Lục Phồn đang lau tivi, nghe nói thế quay đầu ánh mắt âm u nhìn cô. Nghê Giản trừng mắt nhìn anh: ” Sao thế, anh không muốn à?”.

Lục Phồn không trả lời, im lặng một lúc, thấp giọng: ” Vậy lần sau em cứ tắt máy đi”. Nghê Giản ngẩn người, nhớ đến hộp chân giò, nhất thời không phản bác được.

Cô liếm môi, lặng lẽ nhìn anh một lúc, nghiêm túc nói: ” Em xin lỗi”.

Lục Phồn không lên tiếng, Nghê Giản suy nghĩ một chút: ” Cái chân giò đấy… À, chiếc hộp để ở nhà em”.

Lục Phồn:”…”

+++

Hai ngày kế tiếp, ban ngày Lục Phồn đến chỗ Háo Tử sửa xe, buổi tối về nấu cơm cho Nghê Giản. Nghê Giản hàng ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, không cần chạy bản thảo nên tiết tấu sinh hoạt gần giống heo.

Thứ 7, Háo Tử mời khách, đây là thông lệ hàng năm của cửa hàng. Năm nào ông chủ cũng mời mọi người một bữa, xem như một trong những phúc lợi. Đồng thời, mời thêm một số bạn bè thân thiết tới cùng nhau tụ tập.

Nhà hàng Hưng Long nằm ngay bên cạnh hiệu sửa xe. Nhóm người đi thôn Tầm Nam lần trước được bố trí ngồi cùng một bàn, tất cả đều do Hứa Vân sắp xếp. Nhưng cô không ngờ Triệu Hữu Sâm lại là khách ngoài ý muốn.

Đương nhiên không thể trách Háo Tử, vấn đề là ở chỗ Bội Bội.

Lần trước đến thôn Tầm Nam, Hứa Vân nhận ra Bội Bội có cảm tình với Triệu Hữu Sâm, nên cố ý nhắc nhở nhưng không ngờ Bội Bội lại chẳng để tâm, bị Triệu Hữu Sâm trêu ghẹo mà không hề cảnh giác, còn kể chuyện liên hoan cho hắn ta biết.

Triệu Hữu Sâm đương nhiên không đến để ăn cơm, hắn đến là có dự tính.

Đặc biệt đến để báo thù.

Nghê Giản nhìn thấy Triệu Hữu Sâm đầu tiên, liền nhận ra ý khiêu khích trong mắt hắn. Nhưng cô không thèm để ý.

Ngày trước cô thật sự có ý lợi dụng Triệu Hữu Sâm, nhưng cô không có cảm giác mình sai nhiều lắm, ai bảo hắn có ý nghĩ xấu xa trong lòng lâu rồi. Chẳng qua là cô mới chỉ khẽ dẫm lên vai hắn, mượn lực bắt lấy Lục Phồn mà thôi.

Hứa Vân định đưa tên đáng ghét này ra bên ngoài sảnh nhưng Bội Bội đã lanh tay lẹ mắt kéo ghế giúp Triệu Hữu Sâm, đối diện ngay trước mặt Nghê Giản.

Lúc uống rượu, Triệu Hữu Sâm chủ động chạm cốc với Nghê Giản, sau đó rượu vào lời ra: ” Lần trước không phải cô Nghe nói muốn đến phòng tôi uống rượu sao? Sao lại bỏ đi để tôi đợi đến khuya thế?”.

Một câu ném ra, khiến một bàn người ngạc nhiên với những vẻ mặt khác nhau nhìn Nghê Giản. Sắc mặt Bội Bội khó coi nhất, Lục Phồn cũng chẳng khá hơn. Anh nhìn chằm chằm vào Triệu Hữu Sâm, ánh mắt đóng băng, mang theo ý cảnh cáo.

Chỉ có Nghê Giản là không biểu lộ gì, bình tĩnh nhìn qua Triệu Hữu Sâm, cúi đầu uống nốt rượu trong ly.

Bộ dạng điềm nhiên như không của Nghê Giản càng làm cho Triệu Hữu Sâm phát điên.

Hắn không kiêng nể Trương Hạo đang liên tục nháy mắt, khẽ cười, hờ hững nói: ” Tôi phải mất rất nhiều nỗ lực mới biết cô Nghê vì sao lại không đến”.

Nghê Giản ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt Triệu Hữu Sâm lướt quanh bàn một vòng, giọng điệu có phần hưng phấn: ” Các vị không biết à? Cô Nghê của chúng ta có địa vị cao lắm đấy”.

Câu nói vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người từ ngạc nhiên biến thành hiếu kỳ. Đến Trương Hạo cũng quên không ngăn cản Triệu Hữu Sâm, nhịn không được liếc nhìn Nghê Giản một cách nghi ngờ.

Ánh mắt Triệu Hữu Sâm có vẻ đắc ý, nói câu kế tiếp gần như không ngừng nghỉ: ” Janeni, tốt nghiệp khoa thiết kế của Học viện Parsons, là một họa sĩ vẽ tranh manga nổi tiếng, và là bạn gái của Mai Ánh Thiên, một đàn chị trong giới biện luận. Từ năm 2008, có một thời gian dài sống chung với Mai Ánh Thiên. À đúng rồi, năm 2012 cô gái họ Mai kia đã công khai mình bị đồng tính”.

Triệu Hữu Sâm chậm rãi bật cười: ” Thì ra, cô Nghê thích phụ nữ, thảo nào khó trách. Nhưng tôi nghe nói Mai Ánh Thiên cũng không phải loại tốt đẹp gì, bị trên mạng bới nát ra rồi. Hình như hai hôm trước ở Hồng Kong bị chụp ảnh cặp kè với cô gái nào đó giữa ban ngày ban mặt – phóng đãng quá. Xem ra, cô ta đào hoa hơn cả đàn ông nhỉ? Cô Nghê và cô ta quấn lấy nhau như vậy mà không có kết quả gì sao?”.

Rốt cuộc, Triệu Hữu Sâm cũng nhìn thấy sắc mặt Nghê Giản thay đổi. Hắn chờ cô lên tiếng, nhưng cô không hề mở miệng. Triệu Hữu Sâm cũng không nóng vội, hắn muốn xem cô giả bộ được đến bao giờ.

Hắn đã sớm đạt được mục tiêu của mình, cô dám trêu đùa hắn, hắn dám vạch da mặt cô ra, ném xuống đất, để cho tất cả mọi người cùng dẫm lên. Ánh mắt của một bàn người lúc này cùng những tiếng xì xầm to nhỏ cũng đủ để cô khó chịu.

Hơn nữa, hắn vẫn chưa bùng nổ xong đâu.

” Lại nói tiếp, cô Nghê, mắt nhìn của cô thật đúng là không được tốt lắm, chuyện xấu của vị tiểu thư họ Mai kia còn một đống chưa tính, nghe nói nhân phẩm cũng thấp. Nào là đâm chết người, gây chuyện bỏ trốn, đúng là tồi tệ. À, đúng rồi, trước khi cô ta ở cùng một chỗ với cô, còn sống phóng túng với đàn ông đúng không? Tuy đồng tính luyến ai không coi là bệnh. Nhưng chơi đôi như thế đúng là buồn nôn quá, thật sự không dám nghĩ tới, cô xem sao lại có kiểu biến thái thế chứ. Gần mực thì đen không phải không có đạo lý. Tôi thấy cô cũng là người có khuynh hướng đó đấy, nếu không sao lại đùa giỡn với tôi?”.

Đám người nghe đến đâu lộ vẻ hoảng hốt đến đó. Họ đang cúi đầu xì xào, nghe thấy câu nói này, mấy người đàn ông vốn đang có ấn tượng tốt với Nghê Giản liền nhăn mặt lắc đầu, một số thì lộ vẻ đáng tiếc. Đến Háo Tử cũng há to miệng, nhìn Nghê Giản khó tin.

Chỉ có Tạ Lâm là liếc nhìn Lục Phồn. Anh cũng đang nhìn Nghê Giản. Tạ Lâm nhìn nét mặt anh, trong lòng đoán chắc đến hôm nay anh mới biết những chuyện này.

Dưới ánh mắt mọi người, Nghê Giản ngồi không nhúc nhích. Cô biết rõ bọn họ đang nhìn cô. Cô thậm chí không cần nhìn lại cũng có thể đoán được ánh mắt của bọn họ.

Ánh mắt cô đã từng nhìn thấy vô số lần trong mắt mẹ cô.

Khiếp sợ, khó hiểu, xem thường, chán ghét.

Nhắm mắt lại cô cũng có thể tưởng tượng ra. Nếu như chúng hướng về phía cô thì không sao. Cô có thể điềm nhiên chấp nhận tất cả. Những cái nhìn đó của mọi người, cô chịu đựng được, sẽ không so đo với bọn họ. Nhưng Triệu Hữu Sâm, cô không thể nhẫn nhịn.

Không ai biết mọi chuyện đã xảy ra như thế nào, chờ bọn họ kịp phản ứng, thì Triệu Hữu Sâm đã bị một chiếc bát đập lên đầu.

Tiếng kêu đau đớn nổ tung, Triệu Hữu Sâm đầu đầy máu tươi. Tiếng la hét đầy căn phòng nhỏ, rất nhiều người không biết chuyện đứng xem. Bọn họ thậm chí còn không hiểu vì sao Nghê Giản lại chạy tới túm chặt lấy cổ áo của Triệu Hữu Sâm.

” Nói tôi thì được, nhưng anh không được nói Ánh Thiên”.

Nghê Giản buông lỏng tay, Triệu Hữu Sâm kịp phản ứng, không để ý đầu đầy máu tươi, giống như phát điên bắt lấy tay cô, mò mẫm chai rượu định đập một phát

Nhưng một giây sau, bàn tay của hắn đã bị ai đó bóp mạnh.


Sau
Loading...